Archive for the Chuyện tình… Category

“Ông trùm” thương mại điện tử

Posted in Chuyện tình... on 17.06.2007 by Nhật ký tình yêu

 

TTO – Là một trong những nhân vật “liều nhất” trong giới CNTT, Jeff Bezos – cha đẻ mạng Amazon.com, đã gây không ít ngỡ ngàng cho giới kinh doanh khi đưa ra các kế hoạch kinh doanh tưởng chừng như điên rồ.

Nhưng những gì ông làm lại ngày càng giúp hình ảnh Amazon thịnh vượng hơn. Và hiện nay, Amazon đã trở thành website thương mại điện tử lớn nhất thế giới.

Yêu khoa học từ thuở nhỏ

Ngày 12 tháng giêng năm 1964, Jeff Bezos cất tiếng khóc chào đời ở New Mexico. Jeff không biết mặt người cha ruột thịt của mình. Người tạo ra cậu đã bỏ rơi người bạn gái 17 tuổi với đứa con đỏ hỏn trên tay để đi tìm hạnh phúc khác. Người cha dượng của Jeff – một chàng trai gốc Cuba đã giang rộng vòng tay đón hai mẹ con và coi Jeff như con đẻ.

Hầu như cả tuổi thơ của mình Jeff ở với ông ngoại, Laurence Preston Gais – một người đàn ông có nhiều uy tín và ảnh hưởng. Ông ngoại của Jeff từng là Giám đốc của Ủy ban nguyên tử Mỹ ở Albuquerque. Ông về hưu sớm để làm trang trại. Đây cũng là nơi Bezos dành phần lớn thời gian nghỉ hè của mình để giúp ông làm việc và trông nom trang trại. Và Jeff đã sống như vậy với ông ngoại, giữa trang trại đầy ắp tiếng cừu tiếng dê và bạt ngàn cỏ dại.

Jeff  đam mê kỹ thuật từ bé. Thậm chí khi còn chập chững biết đi, ông đã tự mình dùng tuốc nơ vít để tháo cũi ra. Lớn hơn chút, ông biến garage ô tô của bố mẹ thành phòng thí nghiệm cho những dự án khoa học của mình.  

Sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học ở Miami, Jeff thi đỗ vào khoa vật lý thuộc trường ĐH Tổng hợp Princeton. Jeff học rất giỏi các môn tự nhiên, và đã tốt nghiệp đại học loại suất sắc. Lúc này, số học sinh giỏi về môn toán hoặc vật lý rất ít. Và Jeff đã lọt vào tầm ngắm của công ty tài chính viễn thông Fitel, một công ty hàng đầu Hoa kỳ trong lĩnh vực công nghệ thông tin và quản trị mạng. Jeff làm việc ở đây khoảng 1 năm. Sau đó Jeff tiếp tục thử sức ở công ty ứng dụng của khoa hoc máy tính cho thị trường chứng khoán D. E. Shaw, và sớm trở thành Phó chủ tịch của công ty và đang hướng tới một tương lai tươi sáng trong lĩnh vực tài chính. Nhưng cũng thời gian này, Jeff phát hiện ra một điều và chính nó đã làm thay đổi cuộc đời anh cũng như của lịch sử kinh doanh của nhân loại.

Hiện tượng Amazon.com

Năm 1994, khi Internet chưa được sử dụng cho mục đích thương mại. Jeffrey Bezos quan sát thấy rằng việc sử dụng Internet đã tăng đến 2300% một năm. Ông nhìn thấy cơ hội mới cho thương mại và ngay sau đó anh bắt đầu tính đến các khả năng cho lĩnh vực này.

Tháng 7-1995, công ty chuyên bán sách qua mạng mang tên con sông hùng vĩ nhất Nam Mỹ đã ra đời tại một nhà để xe ở thành phố Seattle.Jeff là người sáng  lập đồng thời là tổng giám đốc điều hành của Amazon.

Giữa rất nhiều chủng loại hàng hóa, sản phẩm, khi đó Jeff chỉ chọn dăm ba mặt hàng mà anh cho rằng có thể bán chạy qua mạng Internet. Sách là mặt hàng chủ lực của Jeff, một loại sản phẩm dễ kinh doanh qua mạng nhất bởi nó không dễ dàng hư hại, không đòi hỏi các điều kiện bảo quản khắt khe và tương đối dễ vận chuyển. Internet chính là một cái container lý tưởng để chứa sách, chứa các sản phẩm thông tin của anh.

Jeff cho biết ông chọn sách để bán trước tiên vì đây là mặt hàng có nhiều lựa chọn. Anh cũng nói thêm “Sự khác biệt lớn nhất giữa Amazon và những công ty khác là ở chỗ Amazon đặc biệt chú ý đến khách hàng. Chúng tôi có những sản phẩm họ cần, họ chọn được và giá rất thấp.”

Jeff Bezos

Trong 30 ngày đầu, Amazon đã bán được sách ở 50 bang và 45 nước trên thế giới. Đến tháng 9 năm đó, doanh thu của Amazon đã lên tới 20.000 USD một tuần. Jeff Bezos và nhân viên đã thức đêm thức hôm để đóng gói sách trong một nhà kho khiếm tốn nhằm tranh thủ giao kịp yêu cầu của số đơn hàng tăng vọt.

Công việc kinh doanh tiến triển nhanh đến mức không ai ngờ tới. Khi công ty được công bố chính thức với công chúng vào năm 1997, có người nghi ngờ rằng liệu một tủ sách trên mạng như vậy có thể duy trì được vị trí của nó khi so với những nhà sách truyền thống như Barnes và Noble hay Borders hay không. Hai năm sau đó, thị phần của Amazon đã lớn hơn cả hai đối thủ kia cộng lại và Borders đang cố gắng đàm phán kinh doanh cùng với Amazon.

Jeff nói trước với những người chung vốn đầu tư ban đầu với ông rằng 70% khả năng là họ sẽ bị mất hết số tiền đầu tư nhưng cha mẹ anh vẫn đầu tư vào đó  300.000 USD. Đây là một phần tiền tiết kiệm của ông bà. Chỉ sau đó vài năm, với 6% vốn sở hữu của Amazon, họ đã trở thành tỷ phú. Hiện nay, gia đình Bezos giữ 1/3 số cổ phần của công ty. Người đàn ông được coi là ông vua của thương mại điện tử này đang điều hành một tổ hợp toàn cầu buôn bán đủ thứ từ vỏ đàn banjo cho đến sườn lợn con.

Jeff Bezos cho biết “Mong muốn của chúng tôi là biến công ty thành công ty vì khách hàng nhất trên thế giới. Đây sẽ là nơi để mọi người tìm và khám phá bất cứ thứ gì họ muốn mua trên mạng”.

Làm việc theo phong cách “Just Do It”

Không phải ai cũng biết thành công của Amazon là kết quả của quá trình đầu tư bền bỉ và tốn kém cho hạ tầng thông tin và công nghệ bán hàng qua mạng. Công ty tập thu hút nhiều nhân lực giỏi về công nghệ. 10 nhân viên đầu tiên của công ty đều là các kỹ sư vi tính. Hàng năm, Amazon dành ra khoảng 200 triệu USD cho công nghệ, đặc biệt là phát triển phần mềm. Đến nay, tất cả các phần mềm TMĐT của Amazon đều do công ty tự viết. Công nghệ của Amazon đã giúp công ty hoàn thiện quy trình kinh doanh và giảm chi phí.

Bezos là người dễ tính và hài hước. Nhưng mặt khác, ông vẫn luôn đòi hỏi ở nhân viên mình phải làm việc đúng thời hạn, năng suất lao động cao, sáng tạo và thông minh. Để khuyến khích nhân viên có ý tưởng mới, Bezos đã đưa ra chương trình “Just Do It”. Theo đó, người chiến thắng là người đưa ra những dự án có lợi cho công ty mà không cần phải đợi sếp đồng ý. Bezos tin rằng công ty sẽ được rất nhiều thứ nếu biết cách trao đổi thông tin với khách hàng và lắng nghe ý kiến của họ. Amazon.com khuyến khích khách hàng đưa ra những nhận xét và lời khuyên về những cuốn sách hay.

Hiện nay có hơn 900.000 đại lý bán lẻ bên thứ 3 cung cấp sản phẩm của họ lên trang Amazon. Với hơn 9000 nhân viên làm việc trên toàn thế giới, doanh thu của hãng đạt 10,7 tỷ USD vào năm 2006. Mới đây, Amazon còn thông báo tham gia thị trường nhạc số.

Những điều nàng chưa tiết lộ

Posted in Chuyện tình... on 16.06.2007 by Nhật ký tình yêu

 

Nàng có thể dâng tặng bạn trái tim và thể xác nhưng lại cất giấu một số thứ khác. Theo Menshealth, dưới đây là những bí mật nhỏ của nàng mà bạn chưa bao giờ phát hiện ra.

 

1. Cô bạn thân nhất của em biết mọi thứ. Cô ấy biết tài khoản trong ngân hàng của anh có bao nhiêu và từ đó đem ra sự so sánh những người đàn ông mà em từng hẹn hò trước đây. Cô ấy cũng cho em một phương pháp so sánh kiểu như đo ngón tay để biết chuyện “kích thước”.

Anh sẽ không thể tưởng tượng nổi điệu bộ cười rất ngây ngô nhưng đầy dụng ý của cô ấy. Cô ấy biết cách giải quyết mọi vấn đề của em.

Nếu anh hỏi cô ấy về mối quan hệ của hai ta, cô ấy sẽ nói với anh, thậm chí cả sự thật mà cô ấy chưa từng hứa giữ kín với em. Đây là một cách không tồi lắm. Tuy nhiên, trong một chừng mực nào đó anh hãy nhớ rằng cô ấy là bạn tâm phúc của em chứ chưa bao giờ là của anh.

2. Khi anh đi công tác, thậm chí là chỉ một ngày, em thường ngủ với chiếc áo của anh bởi mùi mồ hôi còn đượm lại từ chiếc áo đó làm em thích thú.

3. Em chưa bao giờ nói với anh chính xác có bao nhiêu người đàn ông em đã lên giường bởi đơn giản, câu trả lời sẽ không bao giờ là sự thật. Nếu một cô nàng nói với anh rằng đã ngủ với 4 người đàn ông thì con số chính xác sẽ là 7. Lời nói dối này nằm trong kế hoạch đã được vạch sẵn bởi cô ta không muốn anh nghĩ rằng mình là một phụ nữ phóng túng. Phần lớn lý do để biện minh cho điều này thường là chứng đãng trí ở nữ giới.

Khi một phụ nữ muốn đeo bám một người đàn ông thì nàng sẽ tìm ra những lý do thích đáng nhất để được thông cảm. Sự thật là những gì đã xảy ra trong quá khứ chỉ là một sự xô đẩy trên giường.

4. Em đã tượng tượng ra anh trọng trạng thái Adam ít nhất là 12 lần trước khi được chiêm ngưỡng thật sự.

5. Em thường hay nghĩ về tình cũ của mình và so sánh với anh. Phần lớn anh là người chiến thắng và chỉ đôi lúc là thất bại.

6. Khi em si mê anh thì có nghĩa là em hoàn toàn không còn cảm thấy ngon miệng.

7. Em không cho phép anh nhìn thấy việc tẩy cạo lông của mình.

8. Em đã khám phá ra những trang web đen mà anh cất giấu và thường xuyên ghé thăm để xem có điều gì thú vị đến nỗi làm anh thích thú đến vậy.

9. Khi em nói rằng: “Em đã sẵn sàng”, thì sau 7 phút anh hãy “bắt đầu” nhé.

10. Khi em nói: “Em sẽ gặp anh trong 15 phút nữa”, điều đó có nghĩa là em sẽ rời khỏi đây trong 15 phút và em chỉ có mặt ở đó trong 30 phút nữa nếu không muốn nói là 40 phút.

11. Anh đã làm em khóc nhiều hơn những gì anh thấy.

12. Em muốn đôi khi anh hãy nói chuyện nhố nhăng một chút.

13. Em đã chia ra từng khoản tiền nhỏ để chi phí cho việc mua sắm thông qua 2 hay 3 cái thẻ tín dụng. Làm vậy thì anh không để ý đến sự hao hụt từ tài khoản.

14. Em thường xuyên thích “thử” anh. Em quan sát, phân tích, và xét đoán mọi hoạt động, từ cử chỉ, thư điện tử và nét mặt.

15. Em luôn kiểm tra mọi thứ thuộc về anh mỗi khi anh rời phòng ngủ.

16. Em muốn anh luôn có những chỉ dẫn rõ ràng để em dễ hiểu hơn. Thay vì nói: “Em định làm gì vào cuối tuần?”, thì hãy nói: “Anh muốn chúng mình đi chơi xa vào cuối tuần này. Em có thể đi cùng anh được không?”.

17. Em rất thích cái cách mà anh lên cơn ghen. Nếu như anh nhìn thấy em tán tỉnh anh bồi bàn hay lái xe taxi thì điều đó có nghĩa là em đang muốn thu hút anh mà thôi.

18. Dù than phiền rằng, em nhìn thấy anh quá ít (hay công việc của anh quá cứng nhắc) thì điều đó cũng chỉ là em muốn có cái gì đó ngọt ngào hơn hay nhấc anh ra khỏi công việc mà thôi.

19. Em gây gổ với anh bởi đơn giản em thấy cảm xúc của mình bị phớt lờ. Em muốn anh dành nhiều tình cảm cho em thêm nữa. Đừng rút lui ngại bày tỏ những gì anh muốn mà hãy dành sự chú ý vào em. Và đừng bao giờ nói với em rằng: “Bình tĩnh đi” trừ khi anh chắc chắn rằng có thể thắng em trong cuộc chiến này.

20. Em muốn anh biết điều khiển mình khi ân ái. Tất nhiên, em là một người thành công trong sự nghiệp, độc lập về tài chính, em có cuộc sống của mình và không cần một người đàn ông đem lại hạnh phúc (đó là theo lý thuyết). Em vẫn muốn anh dịu dàng với em, bế em lên giường và hỏi về những điều mà em thích.

Hành trình tìm mộ chị gái của thiếu tướng Trần Độ

Posted in Chuyện tình... on 12.06.2007 by Nhật ký tình yêu

Câu chuyện về hành trình tìm mộ nữ liệt sĩ Tạ Thị Câu được bắt đầu bằng những dòng hồi ức buồn, đầy tâm trạng của ông Trần Toàn Thắng, con trai cả của tướng Trần Độ

Ký ức tuổi thơ

“Bác Câu tôi hy sinh được 13 năm, tôi mới cất tiếng khóc chào đời. Nhưng hình ảnh của bác, cuộc đời hoạt động cách mạng đầy chông gai và cả cái chết đầy thương cảm của bác vẫn mãi sống trong tâm trí tôi qua lời kể của bà, của cha. Tôi vẫn nhớ như in hồi còn nhỏ ở với bà, vào những đêm trăng sáng, bà thường kể cho tôi nghe về bác Câu”.

Có những chuện bà kể đi kể lại nhiều lần như một niềm thôi thúc. Lần nào cũng thế, câu chuyện đều bị bỏ giữa chừng vì tiếng khóc tắc nghẹn của bà.

Bà vừa nghẹn ngào khóc vừa xót xa kể lể: bác Câu tôi từ lúc còn sống cho đến lúc chết, chưa một ngày được an nhàn, sung sướng: Một tẹo tuổi đầu đã phải lam phải làm suốt ngày để giúp mẹ nuôi các em, lớn lên đi theo cách mạng rồi biền biệt không về. Rồi tù đày, bị đánh đập tra tấn dã man, đến lúc chết bác cũng cô độc một mình trong tù. Mồ mả mất tích nơi nào chẳng ai rõ. Khổ thân bác, không chồng con, chẳng ai hương khói.

Tiếng khóc tắc nghẹn của bà khiến tôi cũng sụt sùi khóc theo. Nghĩ mà thương bà, xót thương cho bác Câu quá. Tôi an ủi bà: “Bà ơi! Bà đừng khóc nữa. Sau này lớn lên, cháu sẽ đi tìm mộ bác Câu về cho bà”. Thế mà cũng phải ngót 50 năm sau, lời hứa ấy, tôi mới thực hiện được”.

Bà nội tôi sinh hạ được 4 người con. Bác cả Tạ Thị Chí. Chị thứ hai giáp cha tôi là bác Tạ Thị Câu. Cha tôi, tướng Trần Độ (tên thật là Tạ Ngọc Pháp) thứ ba. Cô Tạ Thị Xuyên là út. Ông nội mất sớm, bà ở vậy, một nách nuôi 4 con. Bác Câu hơn cha tôi 4 tuổi, thường đi buôn bán ở chợ xa. Bác Câu yêu quý cha tôi lắm, thường mua quà và kèm cặp cha học hành. Bác hay khoe với bạn bè về cha tôi với một niềm tự hào rất lớn.

Ngay từ năm 17 tuổi, khi phong trào dân chủ vừa nổ ra, bác đã tham gia hoạt động cách mạng. Cho đến năm 1939, bác đã là Tỉnh uỷ viên Tỉnh uỷ Thái Bình. Chính bác là người đã dìu dắt cha tôi đến với cách mạng, trực tiếp thử thách, khuyến khích rồi giới thiệu cha tôi vào Đảng. Năm 1940, ở làng tôi (thôn Thư Điền, xã Tây Giang, hiuyện Tiền Hải, Thái Bình) nổ ra cuộc mít tinh ở cánh đồng Đông Lang. Bị lính phủ và tuần phiên khủng bố đẫm máu, bác Câu và cha tôi vượt cánh đồng đi làm cách mạng. Nghe đâu, bác làm việc cho Xứ uỷ Bắc Kỳ, nhưng cụ thể làm gì thì tôi không được rõ.

Năm 1941, cha tôi bị địch bắt, chịu án 15 năm tù, rồi bị đày lên Sơn La. Cũng thời gian đó, bác Câu bị bắt. Giặc giam bác ở nhà tù Hoả Lò cùng với nhiều chiến sĩ kiên trung, trong đó có bác Nguyễn Thị Minh Thái (vợ trước của Đại tướng Võ Nguyên Giáp), bác Trương Thị Mỹ (sau là Chủ tịch Liên đoàn Lao động Việt Nam) và bà Nguyễn Thị Hằng (sau này lấy cha tôi). Trong suốt mấy năm trời, hai chị em vẫn thường xuyên liên lạc thư từ. Và bác Câu vẫn là người chị thảo hiền, yêu em hết mực, thỉnh thoảng vẫn gửi quà và xẻ áo của mình khâu những chiếc khăn gửi lên cho em để chống chọi với cái giá lạnh miền sơn cước.

Thế rồi, năm 1944, trên đường bị giặc giải từ Sơn La về Hoả Lò (Hà Nội) để đày đi Côn Đảo, cha tôi được chi bộ nhà tù tổ chức cho trốn thoát. Từ đấy, hai chị em bặt tin nhau. Sau này, cha tôi nghe mọi người kể lại, bác Câu bị ốm chết trong nhà tù Hoả Lò. Giấy báo tử của chính quyền Pháp gửi cho bà nội tôi ghi: mất ngày 29/9/1944. Cái chết của bác khiến cả nhà khóc thương, nhất là cha tôi. Ông xót xa bảo: Nếu bác Câu sống thêm mấy tháng nữa, bác sẽ được chứng kiến ngày cách mạng thành công. Bác chết trẻ quá, 25 tuổi đời, hình như trong đời chưa một lần được yêu. Càng xót xa hơn khi không biết giặc chôn hài cốt bác nơi nào?

Thực hiện lời hứa

Chưa kịp đi tìm mộ bác thì cả nước lại bước vào cuộc trường kỳ kháng chiến chống Pháp, bụi trường chinh cuốn cha đi. Thỉnh thoảng, cha về, cả nhà lại sụt sùi khóc nhớ thương bác. Cha bảo: “Bác Câu bị ốm đau chết trong tù, chắc là Pháp chôn qua quýt ở đâu đó. Rất có thể là ở khu vực trường bắn của Pháp ở Hoàng Mai, nơi bác Hoàng Văn Thụ bị bắn”.

Sau này, vào đầu những năm 1990, khi những thông tin về việc tìm kiếm hài cốt liệt sĩ của các nhà ngoại cảm Việt Nam đăng trên các báo đài, nhất là khi được nghe GS Trần Phương kể lại tường tận hành trình đi tìm mộ người em gái vốn là đội trưởng Đội nữ du kích Hoàng Ngân, cha tôi và cả gia đình mới loé lên hy vọng tìm thấy mộ bác Câu.

Tôi nhớ, khoảng năm 1997, qua một người quen giới thiệu, cha tôi đã liên lạc được với nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên, người đang nổi tiếng với việc chỉ dẫn tìm kiếm hàng ngàn hài cốt liệt sĩ. Qua điện thoại, cha tôi nói: “Tôi có một người chị gái bị tù ở Hoả Lò rồi ốm chết trước cách mạng tháng Tám. Không biết bây giờ mộ ở đâu?” Anh Liên bảo: “Còn mộ đấy, có thể tìm được. Ông đứng trước cửa Hoả Lò, chiếu thẳng về hướng Nam, cách khoảng 2 km, mộ sẽ nằm ở đó. Nhưng tôi sợ bây giờ nhà cửa của người dân xây san sát như thế, mộ nằm phía dưới sẽ rất khó tìm đấy”. Cha tôi đối chiếu bản đồ, thấy rõ khu vực ông Liên chỉ là vùng Bạch Mai, Hoàng Mai bây giờ. Cha tôi sực nhớ đến Thiếu tướng Chu Phác, đồng đội cũ, hiện là Chủ nhiệm bộ môn Cận Tâm lý (Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người).

Ông quen biết khá nhiều nhà ngoại cảm nổi tiếng như Nguyễn Văn Liên, Phan Thị Bích Hằng, Nguyễn Khắc Bảy, Thẩm Thuý Hoàn, Dương Mạnh Hùng, Nguyễn Văn Nhã, Nguyễn Thị Phương… Cha tôi liền tìm đến Thiếu tướng nhờ giúp đỡ. Ông vui vẻ nhận lời và lên kế hoạch tìm mộ gồm hai bước. Bước một, nhờ một số nhà ngoại cảm hoạt động độc lập bằng khả năng đặc biệt, rất riêng của mình, thu nhận thông tin về bác Câu. Sau đó, sẽ đối chiếu các thông tin ấy với nhau, tìm ra một đáp số chung nhất. Bước hai, từ đáp số chung ấy, sẽ tiến hành làm các thủ tục khai quật. Khi khai quật, vẫn phải có sự tham gia của các nhà ngoại cảm trực tiếp hoặc gián tiếp (qua điện thoại), theo dõi, hướng dẫn, điều chỉnh cho đến khi tìm được hài cốt.

Ngày 4/8/2000, Thiếu tướng Chu Phác cùng nhà ngoại cảm Nguyễn Khắc Bảy đến nhà tôi ở đường Trần Hưng Đạo (Hà Nội). Anh Bảy ngồi đối diện với cha tôi, chăm chú nhìn vào trán ông, miệng hỏi, tay vẽ sơ đồ. Anh Bảy cho biết: Mộ bác Câu tôi hiện vẫn còn, nằm gần mộ ông Hoàng Văn Thụ, trong vùng bãi bắn Hoàng Mai. Mộ bác ở cạnh một vũng nước, trong khu vực có nhiều mộ. Có những bộ hài cốt đã chuyển đi. Khu vực này có những công trình kiến trúc lớn như đình, chùa, trường học, xưởng máy, đường xá vào đó khá ngoằn ngèo.

Ngày 25/11/2000, Thiếu tướng Chu Phác lại dẫn một nhà ngoại cảm khác là Dương Mạnh Hùng đến gặp cha tôi. Anh Hùng sinh ngày 15/6/1959 trong một gia đình làm nghề Đông y lâu đời ở 35 Lãn Ông, quận Hoàn Kiếm (Hà Nội). Anh tốt nghiệp Trường Trung cấp Y học Tuệ Tĩnh, có tay nghề bốc thuốc, được ông cha truyền thủ thuật bắt mạch bệnh nhân, đặc biệt là bắt mạch thái tố. Bắt mạch thái tố cho cha tôi, anh hỏi: “Trong nhà bác có người phụ nữ nào chết từ lúc còn rất trẻ không?”

Cha tôi trả lời: “Có anh ạ! Đó là chị tôi. Hiện tôi đang muốn tìm mộ chị ấy”. Cha tôi vừa nói dứt lời, anh Hùng đã nhìn xoáy vào góc phòng, miệng lẩm bẩm: “Đã xuất hiện rồi”. Cha tôi sốt sắng hỏi: “Anh nói cái gì? Ai xuất hiện cơ ạ?”. Anh Hùng vẫn khẽ khàng: “Chị gái bác”. Nói đoạn, anh bảo cha tôi đưa cho một tờ giấy trắng và cây bút rồi phác thảo ngay một khuôn mặt phụ nữ. Cha tôi nhìn, giật mình thấy khuôn mặt trong giấy giống chị Câu như đúc. Từ đấy, anh Hùng cứ nắm chặt cổ tay cha tôi, mắt nhìn chăm chú vào góc phòng và bắt đầu trò chuyện.

Tóm tắt những thông tin thu được là: Bác câu là một người con gái trẻ đẹp, to cao, bị ốm phù nề rồi chết. Mộ bây giờ ở nơi giống bãi tha ma, muốn đi tới đó phải qua những con đường ngoằn ngèo có tên là Bạch Mai, Trương Định, Hoàng Mai. Mộ ở gần một ngôi chùa và đình, gần một hàng nước mà ông chủ hàng là một ông già độ 60 tuổi tên Trúc, có bà vợ tên Thu. Bác Câu hay về nhà ông Trúc. Dân quanh vùng làm nghề đậu phụ, gần một cái chợ. Gần mộ bác Câu có một cây hoa râm bụt đỏ, một hoa trinh nữ cây trắng, cạnh một bãi phẳng như sân bóng… Bác Câu chết vào năm Giáp Thân (1944), vào mùa thu, tháng 8, đêm 26 rạng ngày 27 âm lịch.

Cứ như trí nhớ của mẹ tôi (bà Nguyễn Thị Hằng), người đã ở tù cùng bác Câu thì một buổi sáng, mẹ đến làm vệ sinh cho bác đã thấy bác nằm chết cứng. Có thể, bác chết lúc gần sáng. Bác chết năm trước thì năm sau Nhật đảo chính Pháp. Vì thế, mẹ cứ tiếc bác Câu tôi không sống thêm mấy tháng để trốn khỏi nhà tù. Năm sau là năm 1945, vậy năm trước đúng là năm 1944 (Giáp Thân). Anh Hùng cho biết thêm: Hài cốt bác Câu còn một chứng tích, đó là hàm răng đen của bác bị gãy một cái.

Thực địa đã được xác tin

Trong suốt hai ngày 26 và 27/11/2000, Thiếu tướng Chu Phác đã đưa ba nhà ngoại cảm là Nguyễn Khắc Bảy, Dương Mạnh Hùng và Thẩm Thúy Hoàn đi thực địa. Họ đến làng Hoàng Mai, tìm đến chùa Nga My và ngôi đình làng thờ tướng quân Trần Khát Chân, ra khu vực nghi ngờ có mộ bác Câu tôi. Điều kỳ lạ là tất cả những gì hiện hữu trước mặt lúc ấy đềy trùng khớp với những thông tin mà các nhà ngoại cảm đã cung cấp từ trước. Đình, chùa, bãi đất phẳng như sân bóng, một khu đất trống rộng chừng mấy chục mét vuông có rất nhiều mộ.

Mộ bác Câu tôi nằm bên cạnh một vũng nước, cách cây hoa đại trắng chừng 3-4m. Cây đại cao hơn bức tường bao quanh, cạnh một bụi cỏ khô mọc trên một chiếc thùng phuy đã hoen rỉ. Mộ chỉ là một mô đất cao 10-20cm, bên cạnh con đường xi măng nhỏ, phía sau đình và gần chùa. Nhà ngoại cảm Thẩm Thúy Hoàn còn cung cấp thêm thông tin: Mộ bác Câu nằm chếch, đầu gối vào cột trụ, bị cột trụ đè lên một ít, chân hướng về phía đường đi.

Cũng trong ngày 26/11, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã có cuộc “trò chuyện” với bác Câu tôi tại Văn phòng của Bộ môn Cận Tâm lý ở số 46 Nguyễn Văn Ngọc (Hà Nội). Thông tin Bích Hằng nhận được là: đến làng Hoàng Mai, hỏi chùa Nga My, cách một khu vườn vài chục mét. Mộ nằm ở nơi đất bằng phẳng, cạnh gốc cây chuối gần chùa Nga My và đền thờ Trần Khát Chân. Có cây hoa đại. Mộ nhìn lên hàng rào dây thép gai ở đầu nhà dân. Bác Câu mặt bị sưng to và nằm nghiêng, sâu độ 70-90cm. Mộ không có tiểu, khi đào phải cẩn thận.

Như vậy, các thông tin mà các nhà ngoại cảm thu nhận được về phần mộ bác Câu tôi khá đầy đủ, chi tiết. Điều đặc biệt là tuy các nhà ngoại cảm làm việc độc lập với nhau song các tín hiệu đưa ra có nhiều điểm trùng hợp.

Điều đó khiến cả nhà tôi vui mừng và tràn đầy hy vọng, nhất là cha tôi. Ngày 13/12/2000, cha tôi điện thoại vào TP Hồ Chí Minh, yêu cầu tôi thu xếp công việc ra Hà Nội để thay cha tìm mộ bác. Cha tôi lúc này đã 78 tuổi, lại đang ở vào giai đoạn cuối của bệnh tiểu đường nên sức khoẻ sa sút trầm trọng. Trước khi lên máy bay, Thiếu tướng Chu Phác có điện thoại cho tôi, yêu cầu tôi liên lạc với nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã ở TP Hồ Chí Minh. Qua điện thoại, anh Nhã cung cấp thông tin:

- Vị trí mộ đúng như các nhà ngoại cảm ở Hà Nội đã xác định,

- Cách mộ hơn 3m về phía Tây có một cây hoa đại trắng cao hơn 3m,

- Cách mộ chừng 1,5m có bụi cỏ khô cao hơn 1m,

- Trên mộ có ba mảnh thủy tinh hoặc sành lấp lánh,

- Mộ gần vũng nước,

- Năm ngày nữa anh đến, cách mộ mấy mét có con gà trống kiếm ăn ở đó.

Những linh hồn ở K’nak và nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

Posted in Chuyện tình... on 12.06.2007 by Nhật ký tình yêu

Anh Mẫn (bên phải) và Bích Hằng tại nghĩa trang liệt sĩ K’Bang.

Trong trận đánh K’nak tại Tây Nguyên, 400 chiến sĩ Quân giải phóng cùng với hàng trăm du kích, dân công đã hy sinh. Sự thật bi tráng này sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới dòng Đắk Lốp nếu không có hành trình tìm anh trai đầy nước mắt của anh Phạm Văn Mẫn.

Trong kỳ trước của phóng sự, tôi có nhắc đến công lao của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng với việc dựng lại sự thật lịch sử của trận đánh K’Nak ở Tây Nguyên đầy bi tráng. Trong trận đánh này, 400 chiến sĩ Quân giải phóng cùng với hàng trăm du kích, dân công đã hy sinh dưới mưa bom bão đạn của địch.

Sự thật bi tráng này sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới dòng Đắk Lốp nếu như không có sự phát hiện của các nhà ngoại cảm và hành trình tìm anh trai đầy nước mắt của anh Phạm Văn Mẫn, Giám đốc Công ty S-fone. Sau khi bài báo phát hành, anh Mẫn và nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng gọi tôi đến để cung cấp thêm những sự thật lịch sử và câu chuyện hết sức kỳ lạ này.

Tại ngôi nhà 34 Hòa Mã, Hà Nội, vào ngày 7/3/2007, trong khói hương nghi ngút, trầm mặc, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng chắp tay trước bàn thờ, nói giọng nghèn nghẹn: “Kính mong anh Thành và vong linh các liệt sĩ phù hộ để các nhà ngoại cảm tìm được nốt những liệt sĩ còn nằm dưới dòng Đắk Lốp và trong rừng rậm K’Nak ở Tây Nguyên…”.

Anh Phạm Văn Mẫn cũng chắp tay, nói với giọng thành kính: “Dù tìm thấy anh rồi nhưng em sẽ vẫn tiếp tục đi tìm những liệt sĩ còn nằm lại ở K’Nak. Hàng năm, em vẫn thực hiện lời anh dặn là vào K’Bang trong những ngày lễ, ngày thương binh – liệt sĩ để thắp hương cho các liệt sĩ còn chưa tìm thấy hài cốt để các liệt sĩ đỡ cô quạnh.

Cả nước sẽ chung tay đóng góp xây dựng đài tưởng niệm và nghĩa trang liệt sĩ K’Bang để người đời sau không quên các anh, các bác, các chú đã phải đổ xương máu như thế nào để đất nước có được như ngày hôm nay…”.

Trở lại hành trình đi tìm mộ liệt sĩ đầy nước mắt của anh Phạm Văn Mẫn. Anh Mẫn sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Xuân Trung, Xuân Trường, Nam Định. Năm 1964, khi Mẫn mới 10 tuổi, người anh Phạm Văn Thành lên đường nhập ngũ.

Anh đi giữa lúc chiến trường vô cùng ác liệt. Gia đình chưa nhận được một lá thư, một dòng nhắn gửi thì đã nhận được giấy báo tử. Sét đánh ngang tai, người mẹ già im lặng, chiều chiều ra gốc đa đầu làng ngồi khóc, vái lạy về phương Nam.

Cậu bé Mẫn thương anh mắt nhòe lệ. Cậu vẫn nhớ cái ngày anh Thành lên đường nhập ngũ. Lúc lên xe, anh đã dúi vào tay Mẫn nắm cơm, khẩu phần ăn mà đơn vị đã phát cho anh trước lúc lên đường.

Ngay khi đất nước thống nhất, dù mới 21 tuổi, Mẫn vẫn quyết chí ngang dọc Nam – Bắc đi tìm anh, cho dù trên tay chỉ có vẻn vẹn một thông tin: “Hy sinh ở mặt trận phía Nam”. Ngày đó, có một nhân chứng, hiện đã 80 tuổi nói mơ hồ rằng: “Có thể liệt sĩ Phạm Văn Thành đã được an táng vào nghĩa trang nào đó rồi”.

Lúc bắt xe khách, khi đi xe máy, lúc thì cuốc bộ dọc đường Trường Sơn, hễ gặp nghĩa trang nào là anh Mẫn cũng rẽ vào và lần từng ngôi mộ để tìm tên Phạm Văn Thành. Suốt bao nhiêu năm trời, cứ kiếm được đủ tiền tàu xe, anh lại lên đường.

Nhiều khi cũng nản, nhưng mỗi lần về thăm quê, lại gặp người mẹ già ngồi ở gốc đa đầu làng, đón anh hỏi về thông tin phần mộ anh Thành, anh lại quyết tâm hơn. Những tháng năm vất vả tìm anh trai, thương mẹ già ngóng đợi khiến mái tóc anh Mẫn bạc sớm. Giờ đây, ở cái tuổi ngoài 50, những sợi tóc trắng đã trùm kín mái đầu.

Năm 1990, khi vào nghĩa trang Vĩnh Thạnh (Bình Định), anh thấy một ngôi mộ đề: Liệt sĩ Phạm Văn Thành, không quê quán, không ngày mất. Không hiểu vì sao, khi tìm thấy ngôi mộ này, lòng anh trào dâng xúc động và rất tin tưởng đây là người anh trai của mình.

Tuy nhiên, khi trình bày nguyện vọng được đưa hài cốt “anh trai” về thì người quản trang từ chối kịch liệt, bởi anh không đưa ra được bằng chứng nào khẳng định đây là ngôi mộ của anh trai anh. Còn liệt sĩ có tên Phạm Văn Thành thì ở nước ta có đến cả trăm.

Không có cách nào thuyết phục được người quản trang, anh Mẫn tiến hành… đào trộm. Đêm ấy, nai nịt gọn gàng, cuốc xẻng sắc lẹm, đợi khi người quản trang ngủ say, anh lẻn vào nghĩa trang.

Khi vừa chuẩn bị đào mộ thì mây mù ùn ùn kéo đến che lấp ánh trăng, giông gió nổi lên, sấm chớp đùng đùng rồi mưa như trút nước khiến anh không thể tiến hành đào mộ. Đêm hôm sau, anh thuê thêm vài người nữa, cũng lẻn vào nghĩa trang lúc ban đêm để đào trộm.

Đêm hôm đó giông gió cũng lại nổi lên, sấm chớp đùng đùng, một tia sét đánh thẳng xuống khu nghĩa trang khiến mọi người chạy tán loạn. Không nhụt chí, anh lại tiếp tục tiến hành đào trộm khi đã có sự chuẩn bị chu đáo.

Lần này, dù trời có mưa cũng quyết chí phải bốc được hài cốt anh lên đưa về quê hương. Thế nhưng, đang đào dở thì bị người quản trang vác gậy đuổi. Ngẫm lại mọi sự kiện xảy ra, anh Mẫn nghĩ rằng: phải chăng người nằm dưới mộ không phải anh mình nên đã ngăn không cho mình mang về?

Thất vọng với suy nghĩ ấy, vả lại người quản trang đã tỉnh táo hơn, nên không còn cách nào đào trộm được, anh đành phải ra Bắc.

Một thời gian sau, lại có một nhân chứng khẳng định: Anh Thành phải được an táng ở Tây Nguyên chứ không phải ở Bình Định. Thế rồi, anh Mẫn lại tìm được ngôi mộ trong một nghĩa trang ở Tây Nguyên, ghi: Trần Văn Thành, quê miền Bắc, hy sinh năm 1965.

Quê miền Bắc và năm hy sinh đã đúng, nhưng liệt sĩ này lại là họ Trần chứ không phải họ Phạm. Với suy nghĩ, giấy báo tử có khi còn nhầm tên họ, huống chi là tấm bia mộ, nhầm lẫn là chuyện thường, nên anh rất tin người nằm dưới nấm mồ này là anh trai mình.


Bích Hằng đang tìm mộ liệt sĩ bên hồ Đắk Lốp.

Cũng lại như lần trước, người quản trang nhất định không cho anh mang hài cốt về. Lúc này, anh đã có nhiều “kinh nghiệm” đào trộm mộ nên anh tin chắc sẽ thành công.

Sau khi báo cáo với gia đình, chính quyền xã Xuân Trung về việc… tìm thấy mộ liệt sĩ Phạm Văn Thành, anh Mẫn tiếp tục lên đường vào Tây Nguyên. UBND xã đã chuẩn bị mọi thủ tục để tổ chức thật long trọng lễ đón hài cốt liệt sĩ trở về quê hương.

Trong chuyến đi ấy, chiếc xe khách anh Mẫn ngồi không hiểu sao đang chạy tự dưng quay ngang ra giữa đường rồi chết máy. Mấy lần đào mộ cũng vậy, đều gặp mưa gió, sấm chớp khiến anh không thể đào được.

Sau một lần bị người quản trang tóm được dọa báo với công an thì cũng hết hy vọng đào trộm luôn. Anh Mẫn nghĩ rằng, những lực cản vô hình đó đã nhắc nhở anh rằng đó không phải là ngôi mộ của anh trai mình.

Đến năm 2000, sau khi việc tìm kiếm ở các nghĩa trang bế tắc, anh Mẫn quyết định đi tìm gặp toàn bộ nhân chứng ở Quân khu V, từng biết đến trận đánh ở K’Nak để nắm thông tin chính xác hơn.–PageBreak–

Anh đã gặp được rất nhiều người ở mọi miền Tổ quốc, trong đó, lưu tâm nhất là cựu chiến binh Nguyễn Trọng Ẩm, nguyên Tiểu đoàn phó, phụ trách hậu cứ. Ông Ẩm khẳng định chính tay ông đã đào hố an táng anh Thành cùng 7 liệt sĩ khác. Một vài nhân chứng nữa cũng khẳng định giống nhau là đã kéo được thi thể anh Thành và 7 liệt sĩ nữa ra khỏi trận đánh và chôn cách mép suối Đắk Lốp 25 m, gần trạm Trung phẫu.

Thế là hành trình đào đất tìm mộ vô cùng gian khổ đã diễn ra. Cứ mỗi năm 5-6 lần, anh Mẫn lại “trốn” cơ quan vào biệt Tây Nguyên, lội bộ trong rừng mấy tiếng đồng hồ tìm đến dòng Đắk Lốp. Mỗi lần vào Tây Nguyên, anh lại tổ chức đón các cựu chiến binh cùng đi, những người từng tham gia trận đánh và biết về nơi chôn cất anh Thành.

Các nhân chứng đều đã già yếu, trí nhớ giảm sút nên không nhớ chính xác địa điểm chôn vì sau 40 năm địa hình, địa vật đã thay đổi quá nhiều. Dòng Đắk Lốp khi xưa giờ đã bị chặn lại làm đập thủy điện và dự trữ nước. Thậm chí, cả trạm Trung phẫu giữa rừng khi xưa họ cũng không nhớ chính xác chỗ nào nữa.

Tát biển mò kim, anh Mẫn cứ căng dây từ mép suối lên bìa rừng 25 m rồi đào sâu xuống lòng đất 2 m. Sau nhiều lần đào bới, một con hào có chỗ rộng đến gần 1 mét, dài hơn 500m hình thành bên dòng Đắk Lốp, anh Mẫn tốn kém không biết bao nhiêu công sức, tiền của, nhưng tuyệt nhiên không thấy bộ hài cốt nào.

Cũng từ những năm tháng bỏ công sức đi tìm anh trai, gặp gỡ các nhân chứng lịch sử mà anh Mẫn mới biết đến một trận đánh khốc liệt năm xưa. Và cũng chính từ cuộc đi tìm mộ đầy gian khổ của anh Mẫn mà bức màn bí mật về trận đánh khốc liệt ở K’Nak đã được vén lên.

Cụm cứ điểm K’Nak nằm trên một mỏm núi, thuộc huyện K’Bang (Gia Lai), cách phía bắc thị trấn An Khê khoảng 25 km đường ôtô, 10 km đường rừng và vài giờ đi bộ. Mỏm núi này được bao bọc bởi các thung lũng, khe suối, sình lầy, có tác dụng cản đường tiến quân, tập kích của đối phương.

Từ căn cứ này, qua đường không, địch có thể nhanh chóng kiểm soát các hướng di chuyển của ta từ Bắc vào Nam và từ miền Trung lên Tây Nguyên. Bằng đường bộ, địch có thể tập kích vào các hướng di chuyển của quân ta từ Bình Định lên Pleiku.

Tại đây, quân địch đã xây dựng một cụm cứ điểm bao gồm đồn lũy, trận địa pháo và nhiều hàng rào thép gai, bãi mìn dày đặc để bảo vệ. Cách mỏm núi 2 km có mỏm núi cao hơn, được chúng san bằng làm bãi đáp máy bay trực thăng và một trận địa pháo binh chi viện cho K’Nak, cũng cách cứ điểm hơn 2 km.

Tại cứ điểm K’Nak luôn có một tiểu đoàn, khoảng 450 đến 500 tên chiếm đóng, canh giữ nghiêm ngặt. Quân ta đã nhiều lần tấn công cụm cứ điểm này nhưng toàn bị địch đánh bật trở ra.

Đầu năm 1965, Bộ tư lệnh Quân khu V và Bộ tư lệnh mặt trận Tây Nguyên quyết định tập trung lực lượng với quy mô lớn nhằm tấn công san phẳng cứ địa này.

15h ngày 7/3/1965, quân ta xuất phát từ căn cứ Kong Hà Nừng (Vĩnh Thạnh) tiến về địa điểm tập kết đông K’Nak. 18h, quân ta tiến đến sát suối Đắk Lốp và 19h thì tiếp cận mục tiêu. Tất cả các vị trí đều đã triển khai theo kế hoạch, chỉ còn chờ hiệu lệnh là tấn công, chiếm lĩnh các điểm trọng yếu rồi đánh xốc vào trung tâm căn cứ, khiến địch không kịp triển khai không lực.

Tuy nhiên, vào lúc 23h30’, bộ đội ta vấp phải mìn nổ, mìn sáng. Địch lập tức nhả đạn pháo trùm lên toàn bộ đội hình D904, E10. Tiến thoái lưỡng nan, các đơn vị của ta chấp nhận hy sinh, dốc toàn lực vượt qua bão đạn, tấn công vào các vị trí của địch.

Sau nhiều giờ chiến đấu dũng cảm, quân ta đã đánh chiếm được điểm cao phía bắc và phía nam, nhưng hướng chủ yếu ở giữa chỉ chiếm được một nửa và đã bị quân địch nhả đạn như mưa rào từ các hầm cố thủ, khiến thương vong rất nặng.

Tham mưu trưởng Lê Sơn Hổ cùng trợ lý tác chiến Bình lao lên tổ chức số cán bộ, chiến sĩ còn lại ở điểm cao phía bắc để đánh sang khu trung tâm, nơi có hệ thống hầm hào cố thủ. Tuy nhiên, mới bắt đầu tấn công, hai đồng chí Hổ và Bình đã bị trúng đạn.

Sau đó các chiến sĩ quyết tử xông lên cũng đều ngã xuống bởi hỏa lực dữ dội của địch. Đến 0h30’ ngày 8/3/1965, quân ta thương vong nhiều. Địch tổ chức lực lượng phản kích khiến lực lượng còn lại của ta tiếp tục hy sinh…

Trước khi quân ta tổ chức tấn công, đồng chí Nguyễn Trọng Ẩm đã chỉ đạo đào sẵn 50 huyệt bên suối Đắk Lốp, cạnh trạm Trung phẫu, cách vị trí địch 8 km để mai táng liệt sĩ sau trận đánh.

Chỉ có 8 thi thể liệt sĩ là được mai táng, trong đó có liệt sĩ Phạm Văn Thành và Tiểu đoàn trưởng Ngô Trọng Đãi. 8 đồng chí bị hy sinh ngay từ đầu trận đánh nên mới đưa ra được phía sau để chôn cất. Về sau, địch phản kích anh em hy sinh gần hết, lực lượng cứu thương cùng dân công hỏa tuyến cũng hy sinh nên không còn người cấp cứu và tải thương ra.

Theo tổng kết từ các đề tài nghiên cứu khả năng tìm mộ thành công của các nhà ngoại cảm chỉ đạt 60%. Tuy nhiên, 40% còn lại không phải hoàn toàn do lỗi của các nhà ngoại cảm mà có nhiều nguyên nhân như: Địa điểm có hài cốt (nơi có nhiều loại sóng, tia đất làm nhiễu xạ thông tin thì khó tìm – PV); sự kiên nhẫn của người đi tìm (nếu người đi tìm mộ không kiên trì, thành tâm hướng đến người chết, tin tưởng vào nhà ngoại cảm thì nhà ngoại cảm rất khó thu nhận thông tin, hoặc thu nhận không chính xác); đặc biệt, những người hay nản chí, phát biểu thiếu xây dựng… không khác gì “khủng bố” (từ của Bích Hằng) các nhà ngoại cảm, khiến họ mất hết khả năng.

Các nhà khoa học ở Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người, các nhà ngoại cảm, thân nhân liệt sĩ trong trận đánh K’Nak và Chuyên đề ANTG kêu gọi bạn đọc cả nước chung tay đóng góp xây dựng đài tưởng niệm tại K’Nak và tân trang, mở rộng nghĩa trang liệt sĩ K’Bang.
 

Hiện tại nghĩa trang liệt sĩ K’Bang quá nhỏ, trong khi đó, các nhà ngoại cảm vẫn đang tiếp tục tìm kiếm và sẽ còn tìm thấy hàng trăm liệt sĩ nữa trong rừng sâu K’Nak.

Chuyện chưa kể về nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng

Posted in Chuyện tình... on 12.06.2007 by Nhật ký tình yêu


Bích Hằng đang đi tìm mộ.

Sau khi Bích Hằng chôn cất thắp nhang, người lính Sài Gòn này đã “dắt” Hằng đến bên bụi cây rất lớn và chỉ chính xác chỗ anh bộ đội nằm và khi đào thì thấy ngay hài cốt. Hằng bảo với dân làng: “Vậy là anh ta đã lấy công chuộc tội rồi, mọi người không nên căm thù nữa nhé!”.

Những ngày đầu tiên đi tìm mộ đối với Phan Thị Bích Hằng hết sức khó khăn. Khi đó, chị chưa biết “nói chuyện” với người đã chết, mà chỉ “nhìn” thấy hình dáng họ như thế nào mà thôi, họ già hay trẻ, da trắng hay đen, béo hay gầy và trên cơ thể có những đặc điểm gì đặc trưng. Chính vì thế, có những trường hợp trông hình thức thấy nhang nhác nhau dẫn đến nhầm lẫn đáng tiếc.

Đó là một kỷ niệm đi tìm liệt sĩ chống Pháp hy sinh ở trận Chùa Cao (Ninh Bình). Chị tìm thấy hài cốt liệt sĩ này ở dưới ruộng, gần bốt Chùa Cao. Chị “trông” thấy ông mặt vuông chữ điền, râu quai nón, rất giống con trai ông, nhờ Hằng tìm mộ. Bích Hằng khẳng định đúng là ngôi mộ của liệt sĩ và đề nghị gia đình đắp đất lên để hôm sau tiến hành đào hài cốt.

Tuy nhiên, đêm đó, khi đang ngủ, tự nhiên có một bác bộ đội đi cùng một người nữa giật giật chân kéo chị dậy và bảo: “Này này, cậu dậy đi tớ bảo cái này. Hôm nay cậu làm thế là không được nhé. Cậu nhầm rồi. Cậu lại chỉ mộ cậu liên lạc của tớ. May mà vợ con tớ chưa đem về đấy nhé. Nếu mà đem về nghĩa trang rồi thì hóa ra tớ vẫn phải nằm lại ngoài ruộng mà cậu liên lạc lại được cả nhà tớ kêu bằng bố.

Nhìn đây này, cậu liên lạc mới chỉ 23 tuổi, còn tớ đã ba mấy tuổi rồi. Tớ có cái mụn ruồi ở mũi, cậu nhìn thấy chưa, rất to. Ngày xưa bố vợ suýt không đồng ý gả con gái cho tớ vì bảo cái mụn ruồi ấy là chết yểu, con gái ông lấy tớ sẽ góa chồng sớm. Dù có cái mụn ruồi quái quỷ ấy nhưng tớ vẫn đẹp giai nên cô ấy vẫn mê và quyết lấy tớ. Đây này, nhìn nhé, ở cái chỗ đất này, tớ ném cành hoa vạn thọ ở chỗ này nhé. Mai cậu nhớ phải lên sớm không trẻ con nó nghịch lại lấy đi mất”.

Đúng như dặn dò, hôm sau Hằng dậy thật sớm, một mình đi xe xuống chỗ mô đất đắp hôm qua. Hằng chợt rùng mình vã mồ hôi giữa mùa đông giá rét khi thấy cách chỗ nấm đất khoảng 5m, trên nền cỏ ướt đẫm sương đêm có một cành cúc vạn thọ. Phía dưới cành cúc vạn thọ chị “nhìn thấy” hài cốt của người liệt sĩ chống Pháp mà đêm trước đã dựng chị dậy chỉ dẫn.

Ngay lập tức, chị đến gia đình xin lỗi và thuật lại chuyện liệt sĩ về báo cho chị tối hôm trước. Khi nghe Hằng kể đến đoạn nhìn thấy bác liệt sĩ có cái mụn ruồi to tướng trên cánh mũi thì bà cụ, là vợ của liệt sĩ òa lên khóc và khẳng định: “Đúng là mộ chồng tôi rồi”.

Ngay hôm ấy, cả gia đình nhà nọ cùng đi đào chỗ Hằng chỉ và thấy ngay hài cốt. Hài cốt người chiến sĩ này nằm dưới mảnh ruộng mà từ nhiều năm nay người ta vẫn cày bừa, trồng cấy. Sau đó, hài cốt đó được đưa về quê nhà, còn hài cốt người liên lạc được đưa vào nghĩa trang Chùa Cao.

Trường hợp đầu tiên mà chị Bích Hằng phát hiện ra khả năng “giao tiếp” của mình với các “vong” là khi “gặp” mẹ của GS Mai Hữu Khuê, giảng viên Trường đại học Kinh tế Quốc dân. Khi chị đi tìm, liền “thấy” một bà cụ. Đứng trước cụ, chị cảm thấy như có tiếng nói, “thấy” cái miệng lắp bắp mà không hiểu cụ nói gì.

Chỗ bà cụ nằm là một cái vũng nước rất bẩn. Hằng liền cất giọng: “Cụ ơi, cụ nói cái gì đấy?”. Hằng đột nhiên “nghe thấy” cụ gọi: “Cháu ơi!”. Tim chị như muốn vỡ ra vì sung sướng, bởi chị đã nghe được âm thanh phát ra từ phía người chết.

Bà bảo: “Bà tên Kình, nhắn hộ cho bà là mộ bà ở đây mà các con tìm mãi không thấy. Con bà là Khuê”. Nghe được thông tin đó, Hằng kể lại cho dân làng. Dân làng bảo con bà ấy làm to lắm, rồi họ nhắn cho ông Khuê về nhận mộ mẹ.

Từ khi “trò chuyện” được với người chết, chị Hằng cứ lang thang đến khắp các ngôi mộ để “nghe” người chết “nói”, rồi tìm cách chỉ dẫn cho thân nhân họ. Chính vì có khả năng đặc biệt này mà Bộ môn Cận tâm lý, Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người đã nghiên cứu đề tài TK06, có nghĩa là “tìm ngược”, tức người chết tìm người sống.

Đề tài này đã thành công ngoài sức tưởng tượng. Đã có rất nhiều liệt sĩ vô danh thông báo cho người nhà biết được mình đang nằm ở đâu, đến để đào hài cốt đưa về quê thông qua các nhà ngoại cảm.

Sự kiện gây xúc động lớn mới diễn ra gần đây là hành trình xác định tên cho các liệt sĩ nằm dưới những ngôi mộ vô danh ở nghĩa trang Điện Biên Phủ và cuộc “đi tìm” người thân, đồng đội còn sống của các liệt sĩ thông qua các nhà ngoại cảm.

Hầu hết những cuộc nhắn đi đến địa chỉ này, địa chỉ kia, tìm người này người kia… của người chết đều chính xác đến kinh ngạc.

Cũng chính vì cách tìm ngược đó mà Bích Hằng làm được những việc đáng trân trọng. Trong những chuyến đi tìm mộ thất lạc cho gia đình nào đó, đều có rất nhiều người chết “đi theo” nhờ cậy. Trên đường đi tìm mộ, cứ “thấy” chỗ nào có hài cốt, chị thắp nén hương, “họ” liền túm ngay lấy, nói: “Tôi tên là thế này, người nhà tôi là người này, ở nơi này…”.

Thế là cuối cùng gia đình nhờ mình đi tìm mộ vẫn chưa tìm thấy thì đã lại tìm được cho nhiều người khác. Để đi được đến nơi có ngôi mộ cần tìm thì phải trò chuyện, giúp đỡ không biết bao nhiêu người.

Trong chuyến đi tìm mộ ở xã Vô Tranh (Phú Lương, Thái Nguyên), chính qua những lời “nhắn nhủ” của người âm dọc đường đi tìm mộ mà chị đã tìm thấy mộ cụ Lương Ngọc Quyến, lãnh tụ cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên đầy bi tráng diễn ra năm 1917.

Những người nằm dưới đất, nơi chị Hằng đi qua “nhắn” rằng: “Ở phía đồi bên kia có một lão thành, là người có công với nước rất nhiều, nếu cháu có thể quá bộ qua đó thăm ông ấy thì tốt”. Tuy nhiên, khi đó đường đi quá xa, nên chị xin lỗi, từ chối, chỉ ghi lại thông tin mà “họ” cung cấp. Chị còn phải đi tìm cho gia chủ, cho người nhờ mình xong đã.

Khi về Hà Nội, từ những thông tin mà những người đã chết cung cấp, Hằng nhắn cho anh Lương Quân, là cháu nội cụ Quyến. Một thời gian sau, Hằng tiếp tục lên Thái Nguyên tìm mộ. Trong quá trình đi tìm lại gặp một “linh hồn” và người này giới thiệu với chị là nhà báo Thôi Hữu, rồi ông lại nhắn rằng: “Bên kia đồi có người đức cao vọng trọng, là cụ Lương Ngọc Quyến”.

Vậy là hành trình tìm mộ cụ Lương Ngọc Quyến, người đã yên nghỉ gần thế kỷ giữa cánh rừng đại ngàn đã diễn ra hết sức kỳ lạ, xúc động.

Hồi đi tìm mộ cụ sư tổ chùa Vua, phố Thịnh Yên (Hà Nội) để lại cho chị nhiều kỷ niệm nhất về lòng vị tha cũng như nghĩa tình của… người chết. Trước đây chùa Cua rộng lắm, sau khi mất, cụ sư tổ được an táng trong khuôn viên nhà chùa. Tuy nhiên, khi đất cát lên giá, người dân lấn chiếm đất chùa, dựng nhà dựng cửa làm mất mộ cụ.

Bích Hằng lội xuống hồ nước tìm nhưng không thấy. Đêm đó, nhà chùa thắp nến sáng rực cả khu vực quanh chùa, thế rồi sư tổ lên gặp chị. Sư tổ “kể” tỉ mỉ đã chết như thế nào. Cụ tên thật là Hoàng Đình Điều, người Lạng Sơn, từng là một tướng quân, dưới quyền “Hùm xám Yên Thế” Hoàng Hoa Thám.

Sau khi giặc Pháp bắt được cụ Đề Thám thì cũng bắt được cụ. Tuy nhiên, cụ trốn được và tìm về chùa này tu. Dù tu thiền, song cụ vẫn hoạt động cách mạng bằng cách nuôi giấu cán bộ. Trong số những cán bộ cách mạng được cụ nuôi giấu ngày đó có cụ Nguyễn Phong Sắc, Bí thư Xứ ủy Trung Kỳ, Chủ tịch Phong trào Xôviết – Nghệ Tĩnh.

Cũng là cơ duyên, vì cụ Nguyễn Phong Sắc đã được Bích Hằng tìm thấy năm 2002 và Tỉnh ủy Nghệ An đã xây tượng đài cụ Nguyễn Phong Sắc ở xã Phúc Lộc, huyện Nghi Lộc. Cụ “bảo”, mộ cụ hiện nằm dưới hai ngôi nhà, chứ chỗ mọi người đắp đất, thắp hương không phải.

Khi đó, chị Hằng còn “nhìn thấy” hàng ngàn môn sinh, những người tự vệ đỏ đứng xếp hàng lối nghiêm trang sau cụ sư tổ. Những người đi theo cụ đều “tỏ ra” bất bình, vì cụ là người đức cao vọng trọng, có công với cách mạng, vậy mà không những người đời không biết đến mà lại bị người ta lấn chiếm đất xây đè lên.

Cụ “than” với chị Hằng rằng, hai gia đình xây đè lên mộ cụ đều gặp những chuyện tai ương, rồi làm ăn thất bát. Cụ thương họ lắm. Cụ là người xuất gia, không muốn làm người đời phải khổ, việc hai gia đình nọ gặp nhiều chuyện bất hạnh là do những nghĩa quân đi theo cụ bất bình nên mới gây ra như vậy.

Cụ còn nói với chị Hằng: “Làm được cho đời mới tốt, chứ cái thân xá lợi thì nghĩa lý gì”. Sư cụ không đồng ý cho mọi người đào bới hài cốt cụ. Lúc đó, cụ Nguyễn Phong Sắc cũng về nói với Bích Hằng: “Cụ nằm thế này không được, người ăn mày cũng còn được chôn cất tử tế, đằng này là cụ…” .

Cụ sư tổ “kể” tiếp: khi an táng cụ chẳng có cái gì, chỉ có mỗi nậm rượu chôn theo. Ngày đó, khi luyện võ xong, cụ thường cùng cụ Đề Thám chén tạc chén thù. Khi chết, cái nậm rượu đó vẫn đeo bên mình. Có thể xương cốt không còn, nhưng cái nậm rượu đó thì vẫn còn nguyên vẹn.

Như vậy, theo Bích Hằng, dưới cõi âm, người chết vẫn nhớ người sống. Tuy nhiên, dù theo đạo nào, “người âm” cũng mong người đời không quên lãng họ. Họ sẽ còn sống đến khi ta còn nghĩ đến họ. Họ là những người rất tình nghĩa.

Cụ sư tổ chết bao nhiêu năm rồi mà vẫn “dặn dò” chị Hằng kỹ lưỡng, khi nào đi chùa, thì nhớ thắp hương cho cả cụ Đề Thám, cho cả những nghĩa quân, chiến sĩ tự vệ đỏ, tự vệ thành. Cụ cũng “kể” thêm rằng, cụ đã truyền hết võ nghệ cho Hoàng Hoa Phồn, chỉ tiếc rằng anh ta không nối tiếp được sự nghiệp lừng lẫy mà lại chết sớm… Khi nghe chị kể lại như vậy, những người được chứng kiến, có rất nhiều cán bộ, các nhà sử học đều xúc động rơi nước mắt.

Hồi đi tìm một chiến sĩ cách mạng ở công viên Lê Thị Riêng thì lại “thấy” một lính Sài Gòn. Người lính ngụy ấy cứ níu chân chị để “nhờ” chị nhắn nhủ mấy câu. Khi tìm thấy hài cốt của người lính ấy thì thấy chiếc dây chuyền platin sáng lấp lánh.

Anh ta muốn “nhờ” chị nhắn vài lời với gia đình nhưng lại sợ những liệt sĩ ở cạnh biết, tức là những chiến sĩ cách mạng chôn gần đó. Nhưng cụ Phan Sào Nam hiện lên “nói”: “Khi về cõi âm rồi thì không nên phân biệt bên này hay bên kia nữa. Chúng ta đều là những linh hồn cần được giúp đỡ. Cậu cứ việc nhắn nhủ cho gia đình đi”.

Bích Hằng kể rằng, chị “nhìn thấy” người lính Sài Gòn đó cứ run rẩy, lóng ngóng, sợ sệt. Khi đó, cậu ta có “nói” với chị: “Nếu ai thích chiếc dây chuyền thì có thể cho”. Trên chiếc dây chuyền đó có gắn một miếng vàng rất đẹp, tuy nhiên, chẳng ai dám lấy cả. Thế là lại vùi xuống chỗ cũ rồi ghi lại thông tin để báo cho gia đình người lính này biết, vào mang hài cốt về.

Cuộc đi tìm kiếm mộ ở Vĩnh Thạnh, Bình Định cũng là một kỷ niệm hết sức đáng nhớ của Bích Hằng. Khi đào mộ anh bộ đội thì thấy cái biển tên ở trước ngực ghi là Trung tá Nguyễn Hữu Túy tức là lính Sài Gòn. Mọi người đều giật mình, nhưng lại nghĩ, hay là anh bộ đội lấy áo lính Sài Gòn mặc cải trang, rồi bị bắn chết.

Thế nhưng, lúc đó chị nghe thấy “tiếng gọi” phát ra từ bụi cây: “Không phải, tôi nằm bên này cơ!”. Lúc đó có một anh cùng trong đoàn đi đào mộ, là xã đội trưởng ào đến căm phẫn hét lên: “Cái thằng này ác ôn lắm, chính nó đã giết bố tôi đây”.

Anh kể rằng, hồi gần 10 tuổi, anh tận mắt chứng kiến bọn lính Sài Gòn đóng đinh bố anh vào cây dừa và chính tên Túy đã dùng lưỡi lê rạch từ ngực bố anh xuống rồi moi gan bố anh ra ngoài. Khi đó, bố anh là cán bộ của ban tuyên huấn xã, tích cực tuyên truyền cách mạng.

Anh căm phẫn, định lấy hòn đá ghè vào đống xương cốt. Chị Hằng hết mực ngăn can: “Người ta bây giờ cũng chỉ còn là nắm xương tàn. Anh có làm vậy bố anh cũng không sống lại được. Tốt nhất là cứ bốc hài cốt người ta lên, chôn cất cẩn thận, rồi người ta phù hộ cho, sau đó đi tìm tiếp mộ anh bộ đội giải phóng”.

Thế nhưng, anh ta kiên quyết: “Ai làm việc đó thì làm, tôi nhất định không làm”. Người dân ở đó cũng đều chứng kiến cảnh bọn lính Sài Gòn giết hại, moi gan bố anh xã đội cùng 6 người khác nên rất căm phẫn, nhất định không chôn hài cốt người lính này, mặc cho Hằng khuyên nhủ thế nào.

Cuối cùng chị phải bỏ tiền, ra Quy Nhơn mua chiếc tiểu, bỏ hài cốt vào rồi mai táng. Tuy nhiên, khi Hằng đặt bát hương, thắp hương thì mọi người trong làng lại xô ra không cho chị thắp. Gia đình người lính kia đều ở bên Mỹ cả nên không biết nhắn nhủ ra sao.

Khi đó, anh bộ đội hiện lên “dặn” Hằng nói với mọi người thế này: “Nếu mọi người không thắp hương cho anh ta thì anh bộ đội sẽ không cho tìm hài cốt của anh đâu. Thắp cho anh ấy nén nhang thì anh ấy sẽ chỉ chính xác chỗ anh bộ đội nằm”.

Nghe Bích Hằng nói vậy, người dân trong vùng mới cho cô thắp nhang. Người lính Sài Gòn này đã “dắt” Hằng đến bên bụi cây rất lớn và chỉ chính xác chỗ anh bộ đội nằm và khi đào thì thấy ngay hài cốt. Hằng bảo với dân làng: “Vậy là anh ta đã lấy công chuộc tội rồi, mọi người không nên căm thù nữa nhé!”.

Anh bộ đội “kể” với Bích Hằng, hồi đó, anh là lính đặc công, bị Túy bắt được, nhưng khi hắn đang áp giải thì anh đã sử dụng võ thuật đá văng khẩu súng, rồi cướp lưỡi lê của nó giết nó luôn. Tuy nhiên, vừa giết được nó thì anh lại bị trúng đạn bởi một tên đi phía sau.

Bích Hằng kể rằng: Quá trình đi tìm mộ cực kỳ vất vả, nhiều khi phải đi bộ cả ngày trong rừng thẳm mới đến nơi có hài cốt. Hầu hết các chiến sĩ chỉ được quấn tấm vải khi chôn, nên lúc tìm thấy, tấm vải dù vẫn còn nguyên vẹn, nhưng hài cốt đã mủn, hoặc thành đất cả rồi.

Chứng kiến những cảnh ấy thương lắm. Đó cũng chính là động lực để chị quyết tâm hơn trên hành trình đi tìm mộ đầy vất vả, gian nan. Đã có cả ngàn ngôi mộ được chị tìm thấy, và mỗi cuộc tìm kiếm là một câu chuyện đầy xúc động.

Bích Hằng tâm sự: Trong các cuộc tìm kiếm hài cốt cũng có nhiều chuyện buồn vì không phải cuộc tìm kiếm nào cũng thành công. Nếu không tìm được mộ thì quả thực rất khó nói với gia đình người quá cố, vì họ đặt niềm tin vào mình quá lớn.

Chị cũng mong những gia đình mà chị không giúp được hãy thông cảm cho những nhà ngoại cảm bởi không phải lúc nào cũng thành công.

Nhờ nhà ngoại cảm, tìm được em trai 60 năm thất lạc

Posted in Chuyện tình... on 12.06.2007 by Nhật ký tình yêu

Nhà nghiên cứu, đại tá Đỗ Kiên Cường, phân viện phó Phân viện Vật lý y sinh học, trung tâm khoa học kỹ thuật và công nghệ quân sự (Bộ Quốc phòng)

Các lí do nghi ngờ ngoại cảm:

1. Sự tiến bộ không ngừng là tiêu chí của một khoa học tốt, nhưng môn ngoại tâm lý thì không đạt được một tiến bộ đáng kể nào sau cả trăm năm.
2. Ngoại cảm được định nghĩa một cách khác thường, không phải theo nghĩa nó là cái gì mà theo nghĩa nó không là cái gì!
3. Các tuyên bố về chứng cứ khoa học của ngoại cảm thường bị cách ly khỏi quan điểm thông thường của môn thống kê học.
4. Các nghiên cứu ngoại cảm thường mắc lỗi giản lược trong phương pháp luận.
5. Ngoại cảm không liên quan với bất cứ một lý thuyết khoa học đã được xác lập nào.
6. Tính lặp lại là điều cốt tử của các khoa học thực nghiệm. Ngoại cảm không thỏa mãn tiêu chí này.
7. Ngụy tạo, lừa gạt là bạn đồng hành với ngoại cảm trong suốt tiến trình lịch sử.

Nhờ nhà ngoại cảm, tìm được em trai 60 năm thất lạc


Ông Thật và ông Thà.

Năm 1945 hai anh em ông Thật và ông Thà thất lạc nhau trong nạn đói khủng khiếp. 60 năm sau người anh đã tìm lại được người em không phải bằng các phương tiện truyền thông hay do sự tình cờ mà là do… chỉ dẫn của một nhà ngoại cảm.

Tổng kết các đề tài của Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng, Viện Khoa học hình sự – Bộ Công an, Trung tâm Bảo trợ văn hóa truyền thống cho thấy, có đến trên 60% các cuộc tìm kiếm thành công. Với số lượng và tỉ lệ hài cốt tìm được như trên có thể nói rằng, việc tìm được hài cốt mất tích không thể là ngẫu nhiên.

Họ đã phối hợp với các nhà ngoại cảm tìm được trên 10 ngàn hài cốt liệt sĩ. Ba cơ quan là Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng, Viện Khoa học hình sự – Bộ Công an, Trung tâm Bảo trợ văn hóa truyền thống cũng đã phối hợp với nhau thực hiện các đề tài nghiên cứu các nhà ngoại cảm từ hơn 10 năm nay.

Tổng kết các đề tài cho thấy, có đến trên 60% các cuộc tìm kiếm thành công. Với số lượng và tỉ lệ hài cốt tìm được như trên có thể nói rằng, việc tìm được hài cốt mất tích không thể là ngẫu nhiên. Ngoài việc tìm thấy hài cốt thất lạc, các nhà khoa học cũng đã ứng dụng khả năng của các nhà ngoại cảm vào những công việc khác.

Một chuyện gây sửng sốt trong giới khoa học diễn ra gần đây là việc nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện đã tìm được một người còn sống sau 60 năm thất lạc.

Trong căn nhà đơn sơ ở thôn Trung Thịnh (Trường Thịnh, Ứng Hòa, Hà Tây) ông Vũ Đức Thật, 70 tuổi, không nén được xúc động khi kể về hành trình đi tìm người em trai vẫn còn sống sót sau 60 năm thất lạc.

Ấy là năm Ất Dậu 1945, cả nước phải hứng chịu cảnh tang thương đói khát. Dù khi đó mới chưa đầy 9 tuổi, song ký ức về những ngày đói khát vẫn còn hằn in trong ông rõ mồn một. Nạn đói đã cướp đi mạng sống của cha và 2 người trong số 5 anh em nhà ông.

Người cha đã chấp nhận chết đói để ông và mấy anh em có được mẩu củ chuối, mẩu rãi khoai giành giật cuộc sống với tử thần. Để tiếp tục sống, ông Thật và người chị gái là Vũ Thị Quặng (77 tuổi, hiện đang sống ở thôn Họa Đống) phải đi làm thuê, ở đợ mỗi người một phương cho nhà giàu.

Ba tháng sau khi cha mất, trên đường đưa người em út đi tha phương cầu thực, mẹ ông đã qua đời vì không chống lại được cơn đói. Mấy chị em ông Thật cũng mất mẹ và cậu em út từ lúc đó luôn. Khi đó, người em tên Thà của ông mới có 4 tuổi.

Người ta mang xác mẹ ông đi đâu cũng không rõ. Trong thâm tâm ông, cậu em út chắc chết đói ở đâu đó và được người ta đem chôn vào hố chôn tập thể rồi.

Gần đây, khi một người trong làng Trung Thịnh tìm được hài cốt liệt sĩ thất lạc qua các nhà ngoại cảm thuộc sự quản lý của Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng, đã nhen lên trong ông niềm hy vọng. Ông cũng thử tìm đến cơ quan này để nhờ với hy vọng mong manh.

Được sự hướng dẫn của các nhà khoa học, ông Thật cùng người con trai cả được tiếp xúc với nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện. Trước nhà ngoại cảm, ông Thật trình bày nguyện vọng muốn tìm hài cốt người mẹ và em trai thì cô Nguyện nói với ông: “Cứ tìm xong mẹ đã rồi hãy tính đến em”.

Nhà ngoại cảm thắp nén nhang, rồi như chăm chú nhìn vào khoảng không, cô nói với ông Thật: “Năm 1945, khi mẹ ông dắt theo người em út từ quê ra đến Thanh Trì (Hà Nội), qua ngôi chùa thuộc thôn Triều Khúc, xã Tân Triều thì qua đời do mệt và đói. Người dân qua đường đã chôn cất mẹ ông vào bãi tha ma của làng, nhưng sau này người ta di chuyển bãi tha ma đi để xây dựng khu nhà cao tầng tái định cư. Xương cốt mẹ ông hiện nằm trong khu đất ở của một người có tên chữ cái đầu là C”.

Ông Thật nghe vậy thì thực sự kinh hoàng. Ông chưa nói bất cứ thông tin nào về người mẹ và em trai mình, kể cả các nhà khoa học, vậy mà chị Nguyện nói rất chính xác. Ông cảm tưởng như chị đang nhìn vào màn hình chiếc tivi vô hình đặt trong khoảng không đang phát ra những gì diễn biến tại ngôi chùa làng Triều Khúc cách nay 60 năm.

Sau khi mô tả xong, chị Nguyện lấy giấy bút vẽ lại rất tỉ mỉ sơ đồ nơi có hài cốt của mẹ ông Thật. Cầm tấm sơ đồ khá chi tiết trên tay, lòng ông không khỏi nghi ngại, phấp phỏng: Liệu gia đình có may mắn tìm được hài cốt mẹ mình hay không?

Nhưng rồi, sự việc cứ thế trôi chảy, sau hai ngày tìm kiếm theo sơ đồ và sự hướng dẫn thêm qua điện thoại, ông Thật đã tìm được hài cốt của mẹ mình dù chỉ còn những mẩu nát vụn do khi chôn không có quan tài và đã 60 năm không được sang cát.

Kỳ lạ thay, những thông tin như ngôi mộ nằm dưới gốc cây hồng xiêm, cạnh ngõ, chân nằm dưới tường nhà anh Triệu Văn Cường… đều đúng như chỉ dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện. Trong niềm xúc động lẫn vui mừng, ông Thật lại tìm gặp các nhà khoa học với những hy vọng sẽ tìm được… hài cốt em trai mình.

Sau khi trình bày kết quả tìm mộ mẹ mình, ông Thật nhờ chị Nguyện tìm tiếp mộ người em trai như lần trình bày trước. Sau một thoáng chau mày, nhìn vào không gian, chị Nguyện nói với ông Thật: “Không thể tìm được hài cốt em trai ông, vì ông… chưa chết”.

Nghe chị Nguyện nói thế, ông Thật và người con trai cả lặng đi, không nói nên lời. Sau khi trấn tĩnh, ông hỏi lại chị Nguyện rằng ông nghe lời chị chưa rõ: “Cô vừa nói gì thế ạ?”. Chị Nguyện tiếp: “Em trai ông hiện nay vẫn còn sống. Năm 1945, ông ấy đi cùng mẹ, khi bà chết, một người đã bế ông ấy đi theo hướng Cao Bằng – Lạng Sơn”.

Khi nghe được thông tin này, các nhà khoa học lập tức vào cuộc, theo dõi sát sao và ghi nhận lại khả năng “nhìn” xuyên không gian, thời gian để tìm người còn sống của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện. Nếu khả năng này có thật thì đây sẽ là kỳ tài, các nhà khoa học sẽ phải bỏ nhiều công sức nghiên cứu, theo dõi tiếp.

Tiếp tục nhắm nghiền mắt như trạng thái “xuất hồn”, chị Nguyện đã xác nhận người em trai của ông Thật hiện đang sống ở một vùng đất thuộc thành phố Thái Nguyên. Sau đó, chị Nguyện bật băng ghi âm và nói rằng: Vì người còn sống nên không vẽ sơ đồ mà chỉ cần tả đường đi, rồi cứ theo lời tả mà tìm sẽ thấy.

Cầm cuốn băng về, ông Thật và con cháu nghe đi nghe lại. Thật khó có thể tưởng tượng nổi vì sao chỉ ngồi một chỗ mà nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện lại có thể tả chi tiết đến từng cây cầu, con suối, từng kilômét đường đi. Trong niềm khấp khởi người em còn sống, ông và con cháu sắp xếp lên đường nhanh chóng tìm lại em mình.

Hôm sau, ông Thật và một số người thân lên đường. Lần đi đầu tiên này, ông đi với mục đích chủ yếu là tìm hiểu địa bàn. Từ trung tâm thành phố Thái Nguyên đi theo hướng nhà ngoại cảm chỉ, ông cũng gặp “hai cầu cao và một cái cống nhỏ” có hình dáng, đặc điểm giống như lời mô tả trong băng.

Tuy nhiên, đi thêm một đoạn thì có đến 5 cái cống nhỏ nữa, cái nào cũng có hình thù giống nhau. Ông Thật và các con cháu chia nhau thành nhiều ngả, vào các làng xóm quanh khu vực hỏi han, song không ai biết chút thông tin gì về người em Vũ Văn Thà của ông. Mất phương hướng cộng với việc không liên lạc được với nhà ngoại cảm, bố con ông đành quay về.

Tìm gặp chị Nguyện để báo cáo kết quả của ngày tìm kiếm đầu tiên, ông được chị cho biết rằng ông đã đi sai hướng. Theo nhà ngoại cảm, hướng đúng phải là Thái Nguyên – Bắc Kạn. Vậy là cuộc tìm kiếm lại quay về điểm xuất phát.

Lần này, ông Thật và người con trai cả lên đường từ rất sớm theo đường chính từ trung tâm thành phố Thái Nguyên đi Bắc Kạn. Khi nhận thấy các thông tin về địa hình, địa vật đã khá chính xác, ông cẩn thận liên lạc với chị Nguyện thì được chị chỉ dẫn ngay: “Bác đã đi quá 5km, phải lùi lại rồi rẽ phải vào khu vực gần ga ấy”.

Trong thâm tâm ông nghĩ rằng, mọi chuyển động của bố con ông đều được nhà ngoại cảm đặc biệt kia nhìn thấy. Quay lại khoảng 5km, hai cha con ông rẽ phải theo hướng dẫn thì đến ga Quán Triều. Theo lời nhà ngoại cảm, trên đường đi sẽ gặp một doanh trại bộ đội. Đi tiếp 3km thì vào địa phận xã Cù Vân, thuộc huyện Đại Từ, Thái Nguyên.

Lúc ấy đã là giữa trưa, các ngả đường bố con ông đã đi qua hết để tìm kiếm dấu hiệu như nhà ngoại cảm miêu tả, song tin tức về người em trai vẫn bặt vô âm tín. Bao nhiêu hy vọng trong ông đã vơi đi rất nhiều.

Có thể, ông không có duyên tìm được em trai mình dễ dàng như tìm thấy hài cốt mẹ. Nếu người em ông còn sống mà ông lại không tìm được thì những ngày cuối đời ông sống cũng không an lòng.

Buổi chiều, ông Thật tiếp tục gọi điện cho nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện để xin thông tin điều chỉnh và trình bày cả những băn khoăn trong lòng thì thật bất ngờ khi được chị hướng dẫn: Vẫn còn một con đường nhỏ bên trái dẫn vào chân núi. Loay hoay mãi rồi bố con ông Thật cũng tìm thấy một con đường nhỏ lẫn vào những tán cây mà bố con ông không để ý.

Đi sâu 1km vào phía chân núi, ông nhận ra một ngôi nhà đúng như lời chị Nguyện mô tả, chỉ khác là bên trái không có cái ao nào. Tim đập thình thịch, ông Thật lò dò bước vào căn nhà đó với bao nhiêu hình dung về khuôn mặt người em trai đã thất lạc từ hơn 60 năm trước.

Tuy nhiên, người chủ nhà đó lại là ông Nguyễn Văn Chắc. Qua trò chuyện được biết ông Chắc là người còn cả bố mẹ và anh em. Vừa thất vọng, vừa không giấu được lòng mình, ông Thật đem câu chuyện về người em trai đã mất tích mấy chục năm kể cho ông Chắc.

Không ngờ, ông Chắc cho biết trong vùng cũng có một người chừng tuổi như thế, được một người ở đây đưa về làm con nuôi từ khi còn nhỏ. Thế nhưng, người đàn ông đó tên là Khương Văn Thông chứ không phải Vũ Văn Thà.

Nhận lời dò hỏi giúp, ông Chắc khuyên hai cha con ông Thật nên quay về đợi tin vì theo ông việc này không chắc chắn lắm, vả lại cũng không thể kết luận ngay được.

Suốt 10 ngày ở quê, ông Thật sống trong thắc thỏm lo âu và hy vọng, song không thấy tin gì báo về. Không có tin của người đàn ông tên Chắc thì coi như hết hy vọng. Đúng dịp đó thì có một chị cùng xóm tên là Cần bảo rằng sắp tới sẽ về xã Cù Vân (Đại Từ, Thái Nguyên) thăm mẹ đẻ. Chị Cần mới làm dâu ở làng ông Thật mấy năm nay.

Ông Thật vội vàng lấy mảnh giấy viết mấy chữ: “Tháng 12/1945, mẹ Trương Thị Vòng có đưa em Vũ Văn Thà đi, sau khi mẹ mất có người đã nhận và đưa em lên Thái Nguyên làm con nuôi…”.

Về xã Cù Vân, chị Cần đưa cho người đàn ông tên Thông mảnh giấy ghi mấy dòng chữ đó. Đọc những dòng chữ đó, ông Thông rơm rớm nước mắt. Ngày đó ông còn quá nhỏ, không nhớ được điều gì, nhưng khi lớn, trong những buổi sum họp gia đình, cha mẹ nuôi ông thường hay kể rằng, ông bà mua ông bằng một thúng gạo của một người lạ mặt.

Người lạ mặt đó cũng kể rằng họ “nhặt” được ông dưới Hà Nội, khi mẹ ông chết đói. Cha mẹ nuôi ông không có con, đã nhận ông làm con nuôi, đặt tên cho ông là Khương Văn Thông và lấy năm khai sinh là 1945. Nặng ân nghĩa với cha mẹ nuôi, ông Thông coi họ như cha mẹ ruột của mình, hết lòng phụng dưỡng khi sống và hương khói thờ tự khi họ qua đời.

Nhưng tuổi càng cao, nỗi mong ngóng tìm về quê quán, cội nguồn càng xót xa. Ký ức đau thương thời thơ ấu dù lớn thế nào cũng không còn chút gì trong ông. Nhận được lá thư của người đàn ông lạ, nhưng như có linh tính mách bảo, ông Thông lập tức hồi âm với những lời lẽ tha thiết mong sớm được gặp mặt ông Thật.

Ngay sau ngày nhận được thư của ông Thông, hai cha con ông Thật lại lên đường đi Thái Nguyên. Thật kinh ngạc khi cảnh vật nơi ông Thông ở đúng như lời mô tả trong băng ghi âm: “Từ mặt đông bắc trông ra, tay phải là bếp, tay trái là ao. Tiến vào một chút là vườn cây, vườn rau. Có hai nếp nhà và lên nhà phải qua bậc thang”.

Lòng trào dâng xúc động, nhưng ông Thật vẫn có phần e ngại vì hình dạng ông Thông khá khác biệt so với dự đoán của nhà ngoại cảm. Ông Thông cao hơn và khắc khổ hơn chứ không “trẻ hơn và thấp hơn”.

Qua chỉ dẫn, người con ông Thật tìm gặp bà Tiễn (84 tuổi, là con nuôi lớn của bố mẹ ông Thông, thường tắm cho ông Thông khi nhỏ, hiện sống ở làng cạnh), và được bà kể mọi chuyện về thời thơ ấu khổ đau, lưu lạc của ông Thông y như nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện mô tả.

Không còn nghi ngờ gì nữa, anh vừa khóc vừa chạy về với chú ruột của mình. Trong lúc anh con cả của ông Thật đi “điều tra”, ông Thật cũng “kiểm tra” tiếp bằng cách điện thoại về cho nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện.

Kỳ lạ thay, ông Thật chưa kịp trình bày nỗi băn khoăn, chị Nguyện đã nói ngay: “Ông Thông chính là người em trai bị thất lạc của ông hơn 60 năm trước, ông không phải lăn tăn, điều tra gì nữa”.

Bao nhiêu tình cảm và mong chờ trong những ngày tìm kiếm chợt vỡ òa. Hai anh em ông Thật và ông Thà ôm chầm lấy nhau trong nước mắt chứa chan. Hôm sau, hai anh em về quê. Đón họ là những giọt nước mắt mừng mừng tủi tủi của con cháu, xóm làng.

Sau khi thắp nhang khấn vái bên mộ cha mẹ, trước bàn thờ tổ tiên và họ hàng thân thiết, ông Thông đã được nhận lại tên họ, quê hương, bản quán của mình sau hơn nửa thế kỷ lưu lạc. Cả gia đình ông Thật còn bàng hoàng khi nghe lại đoạn cuối trong cuốn băng ghi âm lời hướng dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện: “Tìm một mà được mười ba”. Ông Thà có cả thảy 13 người con và cháu.

Sau khi tìm được em trai Vũ Văn Thà, ông Thật tiếp tục tìm được mộ chị gái Vũ Thị Quắng ở giữa cánh đồng xã Phương Tú (Ứng Hòa). Bà Quắng bị chết đói năm 1945, khi 11 tuổi và được người ta chôn luôn ngoài cánh đồng.

Đặc biệt, trong một chuyến đi vỏn vẹn một tuần, bằng sự chỉ dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện, bố con ông Thật còn tìm tiếp được 2 liệt sĩ nữa, là anh vợ và em vợ ông Thật. Hài cốt liệt sĩ Vũ Hồng Quân được tìm thấy ở xã Nghĩa Thương (Tư Nghĩa, Quảng Ngãi) và liệt sĩ Vũ Hồng Quang được tìm thấy giữa nông trường cà phê bạt ngàn thuộc xã Đắk Sắk (Đắk Nông).

Sưu tầm – “Take me to your heart” (2)

Posted in Chuyện tình... on 09.06.2007 by Nhật ký tình yêu

Tình dục ở nam giới- nét riêng không thể lẫn…

Posted in Chuyện tình... on 09.06.2007 by Nhật ký tình yêu

 

Không phải ngẫu nhiên mà trong chuyện tình dục, nam giới xưa nay vẫn được coi là có tính chủ động, trái ngược với nữ là sự thụ động. Và cũng phải ai cũng giống ai, sự khác biệt còn thể hiện ngay cả chính ở phái của họ.

 

Sự khác nhau v khả năng tình dục

Không có một chuẩn mực nào, và cũng không dễ dàng xác định được danh giới giữa sự bình thường và sự thái quá. Có những người thì một tháng đôi lần cũng hoàn toàn là đủ, còn với những “siêu sao” thì nhiều dữ liệu cho thấy họ có khả năng hoạt động tình dục 10-12 lần trong 24 giờ trong nhiều năm liền. Sắc thái tình dục nam giới rất phong phú và vẫn nằm trong giới hạn bình thường, vì thế người ta cho rằng khả năng tình dục là vấn đề hoàn toàn có tính cá biệt, trong đó yếu tố di truyền đóng vai trò quan trọng.

Ham muốn tình dục ở con trai bộc lộ sớm và mạnh hơn con gái

Sự ham muốn tình dục ở nam giới có tính độc lập, không nhất thiết phải có sự tác động của nữ giới vì ai cũng biết rằng những nam giới bị cách ly nghiêm ngặt với phụ nữ thì ham muốn tình dục cũng không ngủ yên và năng lượng tình dục ấy bộc lộ ra ở hành vi tự kích dục và tình dục đồng giới. Người ta nhận thấy có những bé trai mới 3-4 tuổi hoặc ít hơn nhưng đã có hiện tượng cương cứng kéo dài mà không hề có tính bệnh lý.

Chủ động là đặc tính của nam? Có lẽ sự khác biệt cơ bản này là do giữa tinh trùng và trứng, khả năng có thể luôn di chuyển tiến lên nhờ cái đuôi của tinh trùng đã l àm cho tình dục nam xưa nay vẫn được coi là có tính chủ động, trái ngược với nữ là sự thụ động. Cái đuôi của tinh trùng chỉ đứt ra khi cuộc hành trình đã tới đích, nghĩa là đã gặp trứng hay nói chính xác hơn là khi đầu và thân tinh trùng đã chui qua màng tế bào trứng vào bên trong, để lại cái đuôi ở bên ngoài.

Tinh trùng bắt đầu có trong tinh dịch vào tuổi 13-16 và trường hợp xuất tinh sớm nhất đã ghi nhận được ở thiếu niên thủ dâm là 10 tuổi. Trường hợp xuất tinh sớm như thế thì tinh dịch không có tinh trùng và dịch của tuyến tiền liệt vì ở tuổi này, tinh hoàn và tuyến tiền liệt chưa hoạt động.

Còn nữ giới mặc dù là thụ động nhưng lại dậy thì sớm hơn so với nam, và có khả năng tình dục lớn hơn nam giới.

BS. Hồng Anh

Vui sống từng ngày, gia đình hạnh phúc

Posted in Chuyện tình... on 07.06.2007 by Nhật ký tình yêu

Hôn nhân thiếu cuộc sống vui tươi cũng giống như món ăn nhạt nhẽo, kém hấp dẫn vì thiếu gia vị. Lời khuyên của chuyên gia tâm lý sau giúp bạn khám phá các cách mang lại niềm vui cho cuộc sống vợ chồng.

Yêu thương vô điều kiện

Hãy biết cho và đón nhận tình yêu một cách vô điều kiện. Tình yêu thương mang lại hạnh phúc thực sự và giúp chúng ta sống có ý nghĩa hơn.

Dành thời gian cho gia đình

Bạn nên sắp xếp thời gian hợp lí để có những giây phút cho gia đình – chỗ dựa tinh thần, bến đỗ cuối cùng của những bước chân mệt mỏi.

Vui với hạnh phúc nho nhỏ

Hãy trân trọng nhưng gì đang có, đừng đứng núi này trông núi nọ. Nếu chồng/vợ bạn có một công việc chưa tốt hay mức lương còn thấp, bạn hãy tạm bằng lòng, động viên nhau cùng cố gắng.

Nhận thức được như vậy bạn sẽ sống thoải mái hơn. Tương lai tốt đẹp vẫn đang chờ phía trước.

Luôn mỉm cười

Nụ cười hàn gắn mọi vết thương và mang con người đến gần nhau hơn. Bạn có vui khi nhận được một nụ cười đáp trả?

Hãy dành cho nhau nhiều tiếng cười hơn nữa trong cuộc sống hôn nhân, bạn và người ấy sẽ cảm thấy luôn hạnh phúc.

Đừng mãi nhìn về quá khứ

Bất kể quá khứ của bạn hay của người ấy thế nào, hãy nghĩ rằng cơ hội mới còn ở phía trước. Tự tin và can đảm, đó chính là chìa khóa của vấn đề.

Cho nhiều hơn nhận

Cuộc sống gia đình rất quý giá nên bạn hãy sống từng ngày thật xứng đáng, hãy giúp đỡ những người trong gia đình bằng cả tấm lòng, qua đó bạn sẽ tìm thấy hạnh phúc từ những nụ cười trên gương mặt họ.

Không thờ ơ với điều nhỏ nhặt

Hãy lắng nghe tiếng mưa rơi hay dậy sớm ngắm cảnh bình minh, những điều ấy có thể mang đến sự bình yên trong tâm hồn bạn.

Đừng phớt lờ suy nghĩ của người thân và của chính mình. Có vậy bạn mới trở nên chín chắn và sâu sắc.

Đặt mục tiêu cho cuộc sống

Bạn cần phải đề ra mục tiêu quan trọng cần hoàn thành trước thay vì tốn nhiều thời gian cho những việc vặt để rồi cuối cùng chẳng đạt được gì.

Không lo lắng thái quá về tương lai

Cuộc sống không hứa hẹn điều gì. Tất cả phụ thuộc vào sự cố gắng của bạn. Hãy tạo dựng từng bước để xây đắp gia đình hạnh phúc bền lâu.

Xu hướng hoa cưới 2007: giản dị & tự nhiên

Posted in Chuyện tình... on 07.06.2007 by Nhật ký tình yêu
 
Xu hướng hoa cưới năm nay thiên về sự giản dị, tự nhiên, trẻ trung, năng động không cầu kỳ như những năm trước.

Ngoài ra, gam màu thịnh nhất mùa cưới năm nay là màu tím. Từ tím hồng đến tím lợt, được điểm xuyến trên những bó hoa cưới tạo được nét lãng mạn, duyên dáng cho người cầm hoa, chị Thụy Vũ, giám đốc công ty TheGioiHoaTuoi cho biết.Hoa cưới từ lâu đã là một phần không thể thiếu trong ngày cưới do sức sống, vẻ duyên dáng, tôn lên vẻ đẹp của cô dâu. Những mẫu hoa cưới luôn hướng đến tiêu chí đó.Hoa cưới phải gọn nhẹ, tránh rườm rà, phức tạp. Hoa phần chung năm nay là sử dụng nguyên phụ liệu kết hợp với quả và hạt, tạo được sự lạ mắt. Bó hoa mang phong cách phương Tây nhưng lại mang hơi thở nét Á Đông, hoa được sử dụng phụ kiện lá, hạnh nhân… nhưng được kết hợp với các loại hoa đặc trưng của châu Á như hoa sen, hoa cẩm chướng…

Vì vậy, ngoài những sắc hoa, kiểu hoa mới, cô dâu yêu thích những kiểu hoa truyền thống vẫn có thể gợi ý cho chuyên viên cắm hoa để có thể kết hợp một cách khéo léo giữa phong cách hiện đại và truyền thống theo sở thích.

Nhìn chung, hoa cưới năm nay vẫn chuộng các gam màu nhẹ nhàng, những gam màu nóng được chọn nổi bật theo cá tính của cô dâu.

Khi chọn bó hoa, cô dâu cần lưu ý đến hình dáng và màu sắc của váy cưới, làn da. Nếu cô dâu mặc áo xòe, dáng người tròn thì nên chọn bó hoa vừa phải, để làm giảm bớt cảm giác tròn trịa của cô dâu.

Với những cô dâu có dáng mảnh mai, chọn chiếc áo cưới có đuôi, nên chọn bó hoa có dáng ôm hoặc hoa suối. Trang phục màu trắng nên tránh những bó hoa quá cầu kỳ, hoa càng đơn giản, càng đẹp. Vì đôi khi, những bó hoa đẹp quá sẽ làm giảm sức chú ý của mọi người về cô dâu.

(Nguồn tin: Yêu thời trang )

4 điều nằm lòng của phu quân trẻ

Posted in Chuyện tình... on 07.06.2007 by Nhật ký tình yêu
 
Sau khi cùng nàng bắt đầu cuộc sống mới, đừng nghĩ mọi chuyện sẽ luôn ổn thoả. Các đấng phu quân trẻ hãy học cách để có thể chung sống hoà bình với nàng. Nếu không muốn rắc rối nên ghi nhớ 4 điều sau.

1. Học cách ngủ ngoài chiếc giường quen thuộc

Dù cẩn thận đến đâu, bạn sẽ mắc phải những nguy cơ nàng sẽ không cho bạn ngủ cùng trên chiếc giường hạnh phúc quen thuộc của hai người như: đi nhậu về khuya, mùi cơ thể quá khó chịu, những lúc xích mích mặt nặng mày nhẹ…

Lời khuyên: Những lúc như thế, bạn sẽ phải đối mặt với việc nằm ngủ trên ghế sofa, nằm dưới nền nhà hay trên gác xép. Nói chung để chuẩn bị cho những lúc “nhỡ nhàng” như thế, các chàng rất nên mua một cái túi ngủ du lịch để tránh muỗi.

2. Bị vợ yêu quản lý tiền

Đính hôn xong, các chàng hãy cố gắng quên đi những thứ tiêu xài xa xỉ bởi vì việc chi tiêu của chàng sẽ được nàng cho vào một quỹ đạo thật chặt chẽ. Dù chàng không thích thì cũng phải chấp nhận điều này.

Lời khuyên: Các chàng nên đưa ra lý do trình bày thuyết phục nhất, chắc chắn nàng sẽ rất rộng tay hơn đấy. Các chàng cũng nên bí mật xây dựng cho mình một quỹ đen để có thể chi tiêu thoải mái những khoản thiết yếu nhất.

3. Sẽ phải ăn cơm nhão

Trước đây, chàng và nàng thường quá quen thuộc với thực đơn hấp dẫn của nhiều nhà hàng hoặc những món ăn độc đáo ở các quán xá. Nhưng ngay từ bây giờ, các chàng nên tập phải làm quen với những cảnh chẳng lấy gì làm thú vị: cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt.

Lời khuyên: Dù nàng nấu ăn chưa ngon nhưng chàng cũng nên cố gắng ăn những món ăn nàng nấu để khuyến khích nàng trong việc bếp núc. Như thế, sau những lần nàng tự rút kinh nghiệm và thái độ chân thành của chàng, nàng sẽ cố gắng cải thiện bữa ăn cho hợp khẩu vị chàng.

4. Quen dần với động tác thể dục: gật và lắc

Hãy áp dụng động tác gật đầu khi nàng nhắc nhở về những lỗi lầm của mình và nên lắc đầu trước những chuyện nàng còn nghi ngờ nếu không muốn mọi chuyện bé xé ra thành to.

 Lời khuyên: Chàng hãy luôn sống trung thực với bản thân và sống trung thực với nàng, hãy luôn tỏ ra bình tĩnh và đáng tin cậy trước những ghen tuông, hờn giận của nàng.

Tình yêu giúp phụ nữ yêu đời !

Posted in Chuyện tình... on 07.06.2007 by Nhật ký tình yêu

Một công trình khảo sát của các chuyên gia tâm lý thuộc đại học liên bang Virginia, Hoa Kỳ (được đăng trên tạp chí the American Journal of Psychiatry số phát hành tháng 2/2005) cho biết: “Tình yêu giúp phụ nữ có tâm hồn hưng phấn và trở nên lạc quan yêu đời hơn so với nam giới.”

Sự quan tâm chia sẻ trong cuộc sống của người yêu, người bạn đời giúp phụ nữ thoát khỏi chứng bệnh trầm cảm, nhưng điều này lại không đóng vai trò quan trọng đối với nam giới.

Một cuộc khảo sát của nhóm Virginia trên 1.000 đôi tình nhân khác phái cho biết nữ giới thường rơi vào trạng thái trầm uất hơn nam giới khi họ nhận thấy tình cảm yêu thương, sự quan tâm chăm sóc của người yêu, người bạn đời, cha mẹ, họ hàng dành cho họ ngày càng vơi dần đi.

Tiến sĩ Kenneth S. Kendler, một giáo sư chuyên nghiên cứu tâm lý và di truyền học của đại học Virginia, người đứng đầu công trình khảo sát đã nhận xét: “Ở phụ nữ, sự hỗ trợ của người yêu, người thân, bạn bè sẽ giúp họ phấn khích tinh thần và có sức khỏe tốt hơn để vượt qua chứng bệnh trầm cảm. Phụ nữ thích nhận được sự bày tỏ quan tâm của người yêu và họ cũng thích được hội nhập vào các hoạt động mang tính xã hội cộng đồng nhằm giảm thiểu cuộc sống đơn điệu”.

Qua khảo sát thực tế, Tiến sĩ Kendler còn cho biết: “Tuy nhiên những mối quan hệ trong đời sống xã hội và chứng bệnh trầm cảm dường như không xảy ra và không ảnh hưởng gì đến sức khỏe của nam giới. Hầu như nam giới đã được “miễn dịch” trong cảm xúc và họ ít có cảm giác đau khổ kéo dài trong tình yêu. Điều này lại càng “hiếm khi” thể hiện ra nét mặt bên ngoài cho dù họ có gặp biến cố trong tình yêu, hôn nhân”.

Về sự khác biệt trên các nhà nghiên cứu tâm lý nhận xét: Có sự khác biệt quan trọng trong yếu tố tâm lý, cảm xúc giữa nam và nữ giới. Phụ nữ thường thích người yêu, người bạn đời năng động, hoạt bát, có chiều sâu trong tâm hồn và sống nhiều về nội tâm; trong khi nam giới không thích phải sống gò bó “hướng nội” như vậy. Nói thế, nam giới không phải là người không có xúc cảm.

Tiến sĩ Kendler nhận định: “Đôi khi các nhân tố trong đời sống xã hội cũng gây ảnh hưởng đến trạng thái tâm lý khiến họ bị stress nhưng họ ít khi bị trầm cảm kéo dài như nữ giới. Nam giới có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe hơn nữ giới nếu họ không có việc làm và phải sống cách biệt với thế giới xã hội “.

Theo Thanh Niên

Lụy Tình !!!

Posted in Chuyện tình... on 07.06.2007 by Nhật ký tình yêu

Tôi bị “mối tình đích thực” kéo dài đến 4 năm của mình đá thảm thương chỉ vì tôi đã quá tôn thờ và gắn bó với cô ấy. Tôi cứ mải nuông chiều, chạy theo cô ấy để rồi đánh mất sức hấp dẫn của chính mình.

Rồi tôi gặp người bạn gái bây giờ. Vết đau quá khứ có phần khiến tôi dửng dưng.

 

Lần hẹn đầu, trái tim tôi nhẹ nhõm không chút áp lực, tôi hài hước và tự tin. Tôi nói với cô ấy mình không chắc có sẵn sàng gắn bó với cô ấy hay chưa. Lạ một nỗi điều này không khiến cô ấy nản lòng, mà lại có phần muốn gắn bó với tôi hơn. 

 

Sau vài lần hẹn, cô ấy thực sự bị tôi cuốn hút. Cô ấy hỏi tôi liệu có thể gọi điện cho cô ấy không, còn tôi nói “em đừng nghĩ anh có ý xúc phạm, anh không thích gọi điện đâu”.

 

Thế là từ đó cô ấy gọi cho tôi, rồi nhắn tin, hết tin này đến tin khác. Gặp tôi cô ấy rất vui, và cứ như thể chỉ nhìn thấy mỗi tôi trên thế giới này thôi vậy. Một tối, cô ấy đã nói rằng thực sự yêu tôi. Tôi không đáp lời, cô ấy hỏi tại sao. Tôi đã nói “Anh muốn khi mình nói với em điều đó, tình cảm phải hoàn toàn chắc chắn”…

 

Đến giờ, có cảm giác tôi lại quỳ mọp dưới chân cô ấy. Tôi tặng cô ấy thật nhiều quà, viết thật nhiều email và bắt đầu nài nỉ, khẩn cầu, y như với bạn gái ngày trước của tôi vậy. Tôi không muốn lặp lại sai lầm, nhưng quả rất khó khăn. Không yêu thì lại đi một lẽ, đằng này tôi lúc nào cũng muốn biết cô ấy đang làm gì, tôi lo lắng không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cả ngày tôi đều muốn được ở bên cô ấy.

 

“Bắt bệnh”

 

Có cảm giác đến giờ bạn lại quay về như trước, khi bị người cũ “đá”, quá lụy tình, thích phàn nàn và nài nỉ. Câu hỏi đặt ra là: “Tại sao bạn đi ngược những nguyên tắc trước đây đã đưa bạn đến bậc thành công trong chinh phục người mới? Hiển nhiên là cô ấy tuyệt hơn người cũ của bạn và chính điều đó đẩy bạn vào tình thế khó khăn.

 

Đừng để mình trở thành gã cai ngục

 

Nếu cứ luôn muốn biết cô gái của mình đang làm gì trong từng phút, bạn đáng làm người cai ngục. Nhưng còn muốn quản lý bạn gái trong từng giây thì phải nói rằng mức độ đam mê của bạn đã lên đến khó kiểm soát mất rồi.

 

Bạn cứ như đang sống trong thời điểm những năm 90 vậy, nhưng cô gái của bạn lại là một phụ nữ thế kỷ 21 và cô ấy chắc chắn không chịu nổi kiểu yêu thái quá ấy của bạn đâu.

 

Kìm hãm độ đam mê

 

Bạn làm sao trải qua một ngày mà không vấp phải cảm giác lo lắng? Chỉ có một cách duy nhất là nuốt lo lắng vào trong. Nói với bản thân rằng: “Mình phải “kéo” đam mê xuống và trở về hiện thực, bởi nếu không cô ấy sẽ phát ngán và quay gót ra đi”.

 

Hãy nhớ một nguyên tắc: “Bắt lấy” nàng, và giữ nàng – không phải bằng sự kìm kẹp, mà bằng vẻ tự tin, sức lôi cuốn tự nhiên toát ra từ nét đẹp nam tính của bạn.

9 cân nhắc khi nhận lời lấy chàng

Posted in Chuyện tình... on 07.06.2007 by Nhật ký tình yêu
Yêu nhau đã lâu và đến lúc bạn phải quyết định có nên lấy chàng hay không? Vậy bạn cần phải cân nhắc những điều sau trước khi nhận lời lấy chàng.

Từ bỏ quá khứ của chính mình

Bạn từng có người yêu? Trước đây, có nhiều vệ tinh xung quanh bạn?… Hãy gom tất cả, cho vào một ngăn kéo và khoá chặt. Nếu vẫn còn vướng bận với những chuyện trong quá khứ, có nghĩa là bạn chưa thể xuất phát cho một cuộc tình mới.

Chàng có mục tiêu phấn đấu

Chàng cần phải hiểu rằng cuộc đời này được làm nên bởi những cơ hội và nỗ lực của chính bản thân mỗi người. Cả hai yếu tố này sẽ là nhân tố thúc đẩy chàng đạt thành công trong sự nghiệp và có được sự nể trọng của mọi người.

Bản thân cơ hội không tự tạo ra mà nó chỉ là yếu tố quan trọng đóng góp sự thành đạt của chàng. Nếu chàng đạt được thành quả nhờ vào năng lực và nỗ lực phấn đấu của mình thì đây đúng là điều tuyệt vời. Đồng thời chàng luôn thể hiện mình là người có trách nhiệm, biết lo lắng cho gia đình, muốn đảm
bảo một cuộc sống tốt cho bạn thì bạn chẳng cần phải chần chừ gì nữa đâu.

Bạn có bỏ qua lỗi vụn vặt của chàng

Mọi người đều có những thói quen không tốt. Khi đã xác định sống chung cùng chàng, bạn cần phải chuẩn bị tinh thần để đối mặt với điều đó. Bạn có sẵn sàng bỏ qua những lỗi nhỏ như: uống cà phê xong mà không rửa cốc, vứt quần áo lung tung dưới sàn nhà, mỗi chiếc tất ngự trị ở một nơi khi trên đầu giường, lúc lại vắt ở cửa sổ…

Bạn không nên xét nét hay tỏ ra thái độ khó chịu nếu người yêu lỡ cư xử vụng về. Nếu một đôi lần người yêu làm bạn và mọi người xung quanh phật lòng, bạn cũng nên bỏ qua. Chính thái độ phóng khoáng, thoải mái của bạn sẽ làm chàng cảm phục, nỗ lực rèn luyện bản thân để ngày càng hoàn thiện
hơn.

Chàng là người kín đáo

Chúng ta đều biết rằng không phải bí mật nào cũng giống nhau. Có những điều có thể nói ra, nhưng cũng có điều cần phải giữ kín ở trong lòng. Những điều bí mật giữa bạn và chàng trong buổi tối hôm đó, chàng sẽ biến nó thành câu chuyện vui chỉ hai người mà thôi.

Thu nhập của chàng

Không cần phải biết con số chính xác. Nhưng biết được thu nhập của chàng sẽ khiến bạn yên tâm hơn trong cuộc sống sau này. Có một cách mà bạn có thể làm là cùng chàng nói chuyện một cách thẳng thắn và trung thực về vấn đề nhạy cảm này, để cùng chung sức xây dựng gia đình tương lai.

Chàng có biết cảm thông và chia sẻ

Lúc hoạn nạn mới biết được tấm lòng của chàng. Chàng đã bao giờ thể hiện điều đó cho bạn biết chưa? Nếu chàng là chỗ dựa cho bạn lúc bạn tuyệt vọng nhất, là bàn tay ấm áp nâng đỡ khi bạn gặp khó khăn và sẵn sàng lao vào để cứu bạn thì đó là một biểu hiện chứng tỏ chàng yêu bạn hơn cả bản thân mình.

Còn ngược lại chàng lại là kẻ thờ ơ, chạy trốn những lúc bạn muốn chàng ở bên cạnh thì tốt nhất bạn nên quên ngay kẻ vô trách nhiệm đó đi.

Nụ hôn của chàng có mãnh liệt và nồng ấm

Bạn cảm thấy thế nào khi chàng hôn bạn? Điều ấy là một phần quan trong quyết định cảm xúc của cả hai người. Nếu đó là một nụ hôn nồng nhiệt và cuồng si, khiến bạn đắm chìm trong cảm giác ngọt ngào đó thì chàng thật là người lý tưởng.

Còn sau khi hôn xong mà bạn không thấy cảm giác gì nơi đầu lưỡi không cảm nhận thấy hương vị của nó thì bạn nên xem xét tình yêu của bạn và chàng có sâu đậm không.

Chàng là người vui tính

Chàng phải là người vui tính, có khả năng chọc cười cho người yêu. Đa số phụ nữ cảm thấy an toàn bên cạnh người đàn ông chững chạc và nghiêm túc. Nhưng đôi khi cá tính vui vẻ, hài hước cũng là điểm thu hút các phái nữ đến gần bạn hơn.

Khi bên nhau, dù làm gì hay ở đâu bạn cũng nên tạo bầu không khí vui vẻ và hạnh phúc. Nhờ tính cách cởi mở, vui vẻ của chàng sẽ làm bạn cảm thấy yêu đời và lạc quan hơn.

Bạn hiểu anh ấy hơn 50% về tính tình, sở thích, công việc, cũng như hoàn cảnh gia đình… Đừng bao giờ làm một người hời hợt, xa lạ, chẳng có chút thông tin gì về “đối tượng” của mình. Đó cũng là cách giúp bạn giữ được mối quan hệ luôn bền vững.

Đàn ông đeo nhẫn cưới

Posted in Chuyện tình... on 07.06.2007 by Nhật ký tình yêu

Việc đàn ông cũng phải đeo nhẫn cưới là một tục lệ tương đối mới. Mãi cho tới giữa thế kỷ 20,  hầu như chỉ có phụ nữ mới đeo nhẫn cưới, có lẽ là để đánh dấu cho cái ngày người phụ nữ được  coi như là một tài sản của một người đàn ông hoặc có lẽ na ná giống như hình thức phụ nữ đeo  nhẫn đính hôn còn đàn ông thì không.

Khi chiến tranh thế giới thứ hai nổ ra và rất nhiều người  đàn ông trẻ phải đối mặt với việc chia tay những người vợ trẻ đẹp của mình để ra chiến trường  trong một thời gian dài, họ bắt đầu đeo những chiếc nhẫn cưới như biểu tượng của hôn nhân và sự  gợi nhớ tới người vợ của họ.

Tại sao nhẫn cưới lại trên ngón tay thứ 3 trên bàn tay trái?

Posted in Chuyện tình... on 07.06.2007 by Nhật ký tình yêu

Có rất nhiều học thuyết tại sao ngón tay này lại được gắn biểu tượng của hôn nhân. Cả người Hy Lạp và Ai cập cổ đại đều tin rằng một huyết quản – được gọi là Vena Amoris (The ancient Egyptians believed that the vein that runs through the third finger on the left hand flowed directly to the heart. The Romans called it the Vena Amoris meaning vein of love. As a ring has no beginning or end it symbolises love and unity…) theo tiếng La tinh – chạy trực tiếp từ ngón tay này tới trái tim.

Trong thời kỳ nước Anh cổ đại, một chú rể sẽ trượt chiếc nhẫn từ ngón tay cái của cô dâu tới ngón trỏ và ngón giữa, nói rằng “Trên danh nghĩa của cha, con trai và thần thánh” và sau đó, chú rể đeo chiếc nhẫn vào ngón tay còn trống bên cạnh – ngón tay thứ ba của bàn tay trái. Thói quen này cuối cùng sau đó được nghi lễ hoá vào những năm 1950 khi con trai của vua Henry WIII, tác giả của cuốn The Book of Common Prayer, trong đó nêu rõ đám cưới của người Tin lành hiện đại ở Anh có tuyên thệ và quy định bằng sắc lệnh ngón tay nào sẽ được đeo nhẫn cưới trong lễ cưới.

Chiếc nhẫn trăm năm

Sẽ đến giờ khắc thiêng liêng khi vị hôn phu lồng vào tay bạn chiếc nhẫn cưới nhỏ nhắn mà có sức mạnh ràng buộc phi thường, ghi dấu sự kiện trọng đại nhất trong cuộc đời bạn.

Hãy dành ra một chút thời gian quí báu trong những ngày bận rộn trăm thứ bà rằng này để chăm sóc đôi tay và lực chọn những chiếc nhẫn cưới phù hợp.

Với bàn tay mảnh: Loại bàn tay này thường có ngón dài, gầy, lòng bàn tay hẹp kiểu hình chữ nhật. Để cân đối, bạn nên dũa móng hình oval hoặc hơi vuông. Chú ý, móng không để quá dài. Nên sơn móng màu sáng như màu hồng nhạt, xà cừ, màu nhạt, trắng… Tránh dùng màu tối làm mất đi vẻ thanh mảnh vốn có của bàn tay.

CHỌN NHẪN – chọn mặt nhẫn có hình khối nhỏ, mặt saphia hoặc kim cương tròn hoặc vuông đều được. Tránh chọn mặt và vòng nhẫn quá to trông rất thô.

Bàn tay bé: Lòng bàn tay rộng, ngón tay ngắn, mỏng vuông. Nên để móng thon, hơi nhọn để tạo nét thanh mảnh. Sơn màu đậm như boóc đô, nâu đỏ, màu nho… Chú ý khi sơn chừa ra hai bên để cho móng trông nhỏ hơn.

CHỌN NHẪN – vòng nhẫn vừa, tránh bản rộng, mặt nhẫn hình thon dài, hình chữ nhật hoặc hình thoi đều được, miễn là mặt không to.

Bàn tay dày: Ngón ngắn, mũm mĩm. Nên để móng dài vừa phải, đầu hơi nhọn hoặc oval tạo cảm giác ngón tay dài và mảnh hơn. Sơn màu sáng dịu như màu nâu nhạt, trắng bạc xà cừ, nâu nhạt, trắng đục. Màu bóng tự nhiên sơn trắng ở đầu ngón tay sẽ khiến cho bàn tay trông thanh mảnh hơn.

CHỌN NHẪN – Nên chọn kiểu cành đơn giản càng tốt. Nên chọn nhẫn bạch kim gắn kim cương hoặc vàng tây không mặt đơn giản.

Bàn tay to: Ngón thô, móng rộng. Cần làm móng tay mảnh hơn bằng cách sửa móng hơi tròn, sơn màu đậm và để chừa hai bên cho móng nhỏ lại. Cẩn thận hơn trước khi đi ngũ bạn có thể bôi kem dưỡng da để giúp bàn tay mịn màng.

CHỌN NHẪN – bản vừa, mặt hồng ngọc, hình oval hoặc hình thoi.


Nữ trang Cuới

Mua sắm sính lễ, nữ trang cho ngày cuới không đơn giản chỉ tiền nhiều là chọn đuợc hàng đẹp. Khéo tính toán, chỉ trong khoảng 500.000- 1.000.000 đồng cũng có thể sắm đầy đủ các món. Bộ sính lễ cơ bản:

Nhẫn cuới: Trước những năm 1980, nhẫn cưới sử dụng cả 2 loại vàng 100% (tức 24K) và vàng 75% (18K). Còn hiện nay, nhiều gia đình có khuynh huớng chọn nhẫn cưới là vàng 75% vừa đẹp, vừa đảm bảo độ cứng và ít hao mòn.

Thời trang nhẫn cưới cũng thay đổi. Nhẫn cuới đang quay về với dạng tròn, trơn. Trọng lựợng nhẫn cuới thường trong khoảng 0,5- 0,7 chỉ/cặp. Các loại nhẫn vàng 9999, nhẫn đính hạt xoàn giả kim cương hoặc kim cương thật có trọng lượng khoảng 1 chỉ/cặp trở lên. Giá một cặp nhẫn cuới, dùng vàng 75% thấp nhất khoảng 250.000 – 370.000đ/cặp nhẫn trơn; 500.000 – 580.000đ/cặp đính hạt và 1.350.000 – 2.800.000đ/cặp nhẫn đính kim cương.

Nữ trang: Theo phong tục miền Nam, trong đám hỏi thường có đôi bông tai vàng làm sính lễ. Sau này, do nhiều cô dâu không xỏ lỗ tai nên bông tai đuợc thay bằng dây chuyền. Giá bông tai và dây chuyền thường tương đương nhau, thấp nhất khoảng 230.000 – 350.000đ/ đôi, vàng 75% với trọng lượng vàng từ 0,5- 0,7 chỉ. Các loại bông tai đính đá quý, hạt xoàn nhân tạo với kiểu dáng nhiều chi tiết hơn, giá từ 300.000đ/đôi trở lên. Trong lễ cưới, tùy theo khả năng của gia đình sẽ có các món nữ trang khác chọn làm sính lễ uu tiên theo thứ tự là dây chuyền, kiềng đeo cổ, lắc hoặc vòng đeo tay, cài áo…

Nữ trang và cũng là sính lễ cho cô dâu có các món theo bộ như kiềng rồng phụng, kiềng hoa hồng giá từ 2 – 3 triệu đồng/món trở lên với trọng lượng vàng từ 5 chỉ trở lên. Trang sức dành cho chú rể đứng sau nhẫn cưới là dây chuyền, lắc, kẹp càvạt, khuy cài măng sét, dây đồng hồ… với giá từ 2,5 triệu đồng/món trở lên.

Ngoài ra, trong những đám cưới sang trọng, sính lễ còn có bộ trầu cau vàng 9999 hoặc vàng 75% với 2 lá trầu vàng nặng 1- 1,2 luợng/lá; quả cau vàng khoảng 1 luợng/quả; hoa cài áo từ 8 chỉ – 1,5 lượng/hoa; bộ ly ruợu bằng bạc xi vàng giá khoảng 800.000đ.

Kim cương và đá quý

Theo số liệu thống kê từ các công ty kinh doanh vàng bạc đá quý nhu SJC, PNJ, nếu trong bộ trang sức cuới có 3-5 món trở lên thì có ít nhất một món có đính kim cuơng. Ðính trên cặp nhẫn thuờng là kim cuơng 2- 3 ly với giá khoảng 80 – 90USD/cặp loại 2 ly và khoảng 120 – 130USD/cặp loại 3 ly.

Các loại đá quý, đá màu ít đuợc sử dụng trong sính lễ cuới do những quan niệm khác nhau về màu sắc (trừ những món nữ trang gia bảo hoặc cẩn ngọc thạch). Trong các trường hợp không có khả năng mua kim cương, các khách hàng thường chọn hạt xoàn nhân tạo thay thế. Thị trường hiện đang chuộng hạt úc dù giá cao hơn hạt xoàn Mỹ khoảng 10% nhưng có độ bền, độ chiếu sáng, cắt giác…đẹp hơn. Giá loại hạt úc, 3-6 ly khoảng 15.000 – 100.000đ/hạt.

Gia công nữ trang

Giá gia công nữ trang hoặc nhẫn cưới đều không có mức chuẩn chung. Mỗi kiểu dáng, mỗi nhãn hiệu có mức giá riêng. Trung bình một cặp nhẫn cưới tiền công khoảng 50.000- 90.000đ kiểu trơn và từ 100.000- 200.000đ cho các loại nhẫn kiểu góc vuông, nhẫn có chạm khắc hoặc nhẫn đính hạt chìm ẩn. Các mẫu mới theo catalogue có giá riêng và có thể mắc gấp đôi giá công bình thuờng. Thông thường nữ trang mỗi khi bán ra, nguời tiêu dùng thường phải chịu lỗ 30 – 40% giá mua ban đầu.

Dị đoan trong sắm nữ trang cưới?

Quan niệm xưa, nhiều gia đình tặng các món trang sức thường là tặng cặp đôi, chẳng hạn đôi vòng, đôi kiềng… để tránh “sự đơn chiếc chia lìa”. Hiện nay để thực tế hơn, các gia đình ít tặng đôi (vì nhiều chú rể không thích đeo trang sức) mà gom vào tặng một món nhưng giá trị lớn.

Một thói quen khi dùng kim cương làm sính lễ là chọn các loại hạt kích cỡ có tổng số cộng lại bằng 9 để đem lại sự may mắn, chẳng hạn dùng kim cương 3,6 ly; 4,5 ly; 5,4 ly hoặc 7,2 ly.

 

 

The Wedding Ring

“The Wedding-Day in All Ages and Countries,” glean a few interesting facts in reference to the wedding-ring. The use of the ring, both in betrothal and marriage, seems to be of very old date. Among the ancient Hebrews the selection of a bride, always made by the parents of the lover, was followed by an espousal, which was confirmed by oaths and accompanied by presents. These gifts were probably the origin of the gift of the ring.

In the first meeting of the servant of Isaac and Rebekah, he seeks her favor by the present of a massive earring and two bracelets. After the consent of her parents, there were more costly gifts – “jewels of silver, and jewels of gold, and raiment.” In later days, it was the custom for the bridegroom to place a ring upon the finger of the intended bride. It is not certain how early this custom began. There is no mention in the Bible of betrothal finger-rings; but, in Genesis xli. 42, a ring is mentioned as a token of fidelity or friendship, and, in Luke xv. 22, of adoption.

No reference to rings was made by the Talmudists, and these is an opinion that they were not used in the Mosaic days, but came in at a later period as an economical substitute for dowry-money. The modern Jews still attach more moment to the breaking of glass, not as a bond of union, but a suggestion that the union is irrevocable, as the damage to the crystal; also as a suggestion of the frailty of life, and a portent of the punishment of infidelity.

“Whatever may be the fact as to the use of marriage-rings in the Bible days,” says the author, “monkish legends relate that Joseph and Mary used one, and moreover, that it was of onyx or amethyst. It was said to have been discovered in the year 996, when it was given by a jeweller from Jerusalem to a lapidary of Clusium, who had been sent to Rome by the wife of a marquis of Etruria, to make purchases for her. The jeweller told the lapidary of the preciousness of the relic; but he despised it, and kept it for several years among other articles of inferior value. However, a miracle revealed to him its genuineness; and it was placed in a church, where it worked many curative wonders. In 1473, it was deposited with some Franciscans at Clusium, from whom it was stolen; and ultimately it found its way to Perusia, where a church was built for it, and it still performed miracles; but they were, as Hone says, trifling in comparison with its miraculous powers of multiplying itself. It existed in different churchs in Europe at the same time, and, each ring being as genuine as the others, it was paid the same honors by the devout.”

In modern Greece there are two rings used – gold for the bridegroom, and silver for the bride – which are frequently interchanged by the two in token of union and of domestic equality, the higher value of the ring of the husband, however, still marking his superiority.

In the time of Pliny, an iron ring was sent as a pledge to the intended bride. These iron rings were set with adamants, the hardness and durability of both iron and stone signifying the perpetuity of the contract. Juvenal states that, during the imperial period, the man gave a gold ring in token of his fidelity to his betrothed, and that she wore it as now, on the finger next to the small one. Tertullian speaks of them in his day. Isidore says that women wore only this ring, or not more than two, at most. Some nuptial rings were of brass, and some of copper. The plain circle was not the only form of wedding-ring, as some were carved in devices, such as a key, to signify the domestic authority of the wife.

In the fifteenth and sixteenth centuries, the Italians used betrothal-rings, which were generally of silver, inlaid with niello. The bezel was oval or circular, and the shoulders of the hoop formed sleeves from which issued hands that clasped. The medieval Italians esteemed the diamond for espousal-rings, from its supposed power of maintaining concord between husband and wife.

The Irish peasantry have a general impression that marriage without a gold ring is not legal. In former days, girls in the mountain-regions were often married at twelve and thirteen. The women thought that bracelets of hair, given to the husband, were charms of certain efficacy in love.

Near the Loch of Stennis, in the Orkneys, are two large circles, sacred to the sun and moon. Only one hundred years ago, a maiden, who wished to be married, performed alone the circuit of stones dedicated to the moon, and the intended husband traversed the circle of the sun. Then the pair met at the stone of Odin, and, joining their hands through the matrimonial ring or hole in the stone, plighted their faith, and became man and wife. A divorce was more simple, as the pair had only to go to church, and go out at different doors.

Among the Anglo-Normans, the ring was always worn on the middle finger of the right hand, while in the latter part of the seventeenth century the wedding-ring was often worn on the thumb. The Quakers reject the ring as a remnant of Pagan superstition, and in the time of the Commonwealth the Puritans endeavored to abolish it for the same reason.

Although a ring is absolutely necessary in a Church-of-England marriage, it may be of any metal, and of any size. Some years since, a ring of brass was used at Worcester at a wedding before the registrar, who was threatened with proceedings for not compelling a gold to be employed. A story is told of two paupers, who came to the church and requested to be married with the church-key, as the parochial authorities had not furnished them with a ring. The clerk, feeling some delicacy about using the key, fetched an old curtain ring from his own house, and with that article the marriage was celebrated. The church-key was used in lieu of a wedding-ring at a church near Colchester, early in the present century; and that was not a solitary instance within the past one hundred years in England. The Duke of Hamilton was married at May Fair with a bed-curtain ring. Notes and Queries for October, 1860 relates that a ring of leather, cut transversely from a finger of the bridegroom’s glove, was used as a substitute for the wedding-ring on one occasion. A clergyman unjustifiably stopped a wedding in India, because the bridegroom offered a diamond ring instead of the kind generally in use.

In Iceland, the betrothal and the marriage were both confirmed by money, and the ring seemed little needed in evidence where value received for the maiden was supposed to be paid in cash. It was used there, however; but could hardly be called a finger-ring, being variously formed of bone, jet, stone, gold and silver, and sometimes it was so wide as to allow the palm of the hand to be passed through it. In the solemnization of betrothal, the bridegroom passed four fingers and his palm through one of these rings, and in this manner he received the hand of his bride.

Wearing the ring on the fourth finger of the left hand is due to the belief of the ancients that a vein of that finger ran directly to the heart, and that the nuptial sign was thus joined to the seat of life. The fact that the soft metal is less worn or injured on the finger of that hand may have much to do with it. It is said, however, that the ring originally worn among the Anglo-Normans on the right hand of the bride was changed to the left, or inferior hand, in token of subjection. The particular finger is also said to be favored from an old custom of placing the ring on the first finger in the name of the Father, on the second in the name of the Son, and on the third in the name of the Holy Ghost. This usage probably grew up at the time of the Arian controversy.

One of the earliest and prettiest forms of betrothing-rings was the gemmal ring, once used by the Anglo-Saxons, and probably derived from the French or Normans. It was of two or three links, fastened on a hinge, and joining in one ring. Sometimes, when the two flat sides and the central ribbon joined, there were male and females hands to clasp at the union. A heart above these signified love, fidelity, union. At betrothal, the man and woman were often actually linked by a finger in each end of the three-hooped chain, and then, severing them, each kept the part held, and the witness the third, until all became the property of the bride of marriage. A gemmal ring of nine interlaced loops still exists. These often had posy verses upon the flat inner surface.

Fictitious rings of rushes were once used in England to delude girls into a mock marriage. A bishop of Salisbury, in 1217, put a stop to the sport by declaring the rush-ring contract legal. An old writer says: “Well, ’twas a good worlde, when such simplicitie was used, sayes the old women of our time; when a ring of a rush would tie as much love as a gimmon of golde.

Appleton’s Journal of Popular Literature,1869

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.